Thứ Tư, 10 tháng 12, 2014

Cảm xúc không tên

[Truyện ngắn] - Vậy hãy mạnh mẽ lên bạn nhé, dù bạn đang buồn, đang đau khổ, đang thất vọng,... Mất đi một vài điều không có nghĩa tất cả mọi thứ đều mất...

Tháng 12 về!

Mưa lạnh và buồn...

"Giờ này ngoài trời đang mưa rơi, em cô đơn nơi góc tối
Lặng lẽ đếm những kỉ niệm vừa qua, ngày em trọn vòng tay anh, đêm trôi quá nhanh..."

Lời bài hát ấy vâng vọng đâu đây.

Có chăng bởi mưa làm con người ta buồn, mưa gợi cho ta nhớ lại những điều đã qua. Có những điều làm ta tiếc nuối, cũng có những điều làm ta nghĩ lại cười ngô nghê; có những điều làm bản thân thấy chạnh lòng; tất nhiên có cả những kỉ niệm ngọt lịm, đôi khi cũng là những niềm mất mát...Khác biệt chăng lúc này, ngồi  suy nghĩ lại, nhìn ngắm lại nó, nơi ấy chẳng còn đau; nơi ấy khoé mi chả còn ướt... Mọi cảm xúc dường như thăng bằng và bình yên dần lại.


" Thời gian sẽ chữa lành viết thương". Câu nói ấy chẳng sai, thời gian có lẽ là liều thuốc thần kỳ nhất giúp con người ta bình tâm trở lại.

Đặt bàn tay lên trái tim ta và tự nhủ: "Mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi!" Uhm mọi chuyện rồi cũng sẽ ổn thôi mà!

" Cuộc sống như bánh xe luôn lăn về phía trước, nên học cách buông bỏ những cái đến lúc phải buông. Vấp ngã khiến ta trưởng thành dẫu biết ngã đau đấy, học cách đứng lên sau vấp ngã khó khăn ấy! Nhưng như vậy chúng ta mới lớn khôn, như vậy chúng ta càng tỉnh táo hơn để nhận ra thế giới đâu chỉ riêng màu hồng!"

Vậy hãy mạnh mẽ lên bạn nhé, dù bạn đang buồn, đang đau khổ, đang thất vọng,... Mất đi một vài điều không có nghĩa tất cả mọi thứ đều mất. Hãy mỉm cười vì xung quanh còn nhiều thứ đang chờ bạn khám phá! Đừng bao giờ đánh mất hết nhiệt huyết của bản thân.

Dẫu biết rằng cuộc đời nhiều sóng gió nhưng hãy mạnh mẽ đối diện với nó... chính nó giúp bạn trở lên mạnh mẽ hơn; giống như hạt giống muốn ngắm nhìn mặt đất nó cũng phải nỗ lực thoát ra khỏi cái vỏ bọc của bản thân, vượt qua khó khăn để vươn những cành lá hứng những tia nắng ngoài kia.... :)

Pea Pea

Lặng...!

[Tâm sự] - Nhiều lúc em tự hỏi , liệu ở trong thế giới của anh , anh - có bao giờ - lặng lẽ ngắm nhìn thế giới của em như em vẫn thường làm với anh hay không...?

Bầu trời của anh và em không rộng lớn như bầu trời của những cặp đôi đang yêu mà người này đang ở cách người kia nửa vòng trái đất… Bầu trời của chúng ta vốn dĩ rất gần nhau thôi , nhỏ bé thôi , mà nhiều khi , em có cảm tưởng như mình đang sống ở hai thế giới song song . Phải , luôn song hành cùng nhau, đủ để em lặng lẽ ngắm nhìn được những gì đang diễn ra quanh anh , nhưng tuyệt nhiên không bao giờ chạm vào được, cũng không tìm thấy con đường nào để bước vào được. Vậy thì có cớ gì để em tin rằng những gì chúng ta đang có là tình yêu? Hay vì bản thân nhiều lúc cứ ngu ngơ tự dối gạt mình , huyễn hoặc mình?

Nhiều lúc em tự hỏi , liệu ở trong thế giới của anh , anh - có bao giờ - lặng lẽ ngắm nhìn thế giới của em như em vẫn thường làm với anh hay không? Em hỏi và em lại tự tìm cho mình câu trả lời. Nó dội về một từ không sắc lạnh !

Em đã hiểu lầm ý của anh rồi !


Em không bao giờ hứa về một tình yêu mãi mãi , vì thú thực em không tin vào nó! Nên em cũng sẽ không hứa về lòng chung thuỷ đến trọn đời. Nhưng em có thể hứa về một tình cảm những lúc trái tim còn rung động là những tình cảm chân thành nhất, nồng nàn và mãnh liệt nhất. Tình yêu đơn phương thường như vậy phải không anh? Âm thầm nhưng quyết liệt! Đau đớn đến tận cùng, hi vọng để rồi thất vọng đến tận cùng. Nhưng vẫn yêu. Vẫn thương. Trái tim vẫn ngu ngơ hướng về một người không cần những tình cảm ấy! Bản thân cố chấp như một kẻ ngốc bất chấp đớn đau cứ ghì xiết mình lấy một cây xương rồng , nhận vào trong lòng bao nhiêu vết cắt. Là em tự nguyện thôi. Đâu ai bắt ép phải không anh?

Đôi khi em muốn thử , xem những giọt nước mắt khi chảy ra ngoài, khi ngược vào trong có khiến em mạnh mẽ lên chút nào không? Nhưng không, nỗi đau lần nào cũng rát nhói như lần đầu tiên, chẳng có nỗi thất vọng nào dịu dàng cả…

Bắt lấy những tia hi vọng để mua về những thất vọng. Như ngay lúc này , khi em thấy chúng ta như đang sống tách biệt ở hai thế giới song song trong một vòm trời nhỏ, không hiểu sao em vẫn thấy con tim như đang yếu ớt hi vọng về một điều gì…

Là vì nguyệt lão quá già hay vì thần cupid còn quá nhỏ. Nên trước khi mỗi chúng ta tìm được một nửa thực sự của đời mình, trái tim cứ lầm hướng, vô định, mông lung?

_ Trang Omi _

Thứ Sáu, 5 tháng 12, 2014

Hình nền giáng sinh đẹp lung linh

Tổng hợp hình nền máy tính xinh lung linh cho mùa giáng sinh, thế là lại mùa giáng sinh nữa lại sắp tới chúc các bạn một mùa giáng sinh an lành và đừng quên cập nhật hình nền cho máy của mình nhé!



















Ảnh bìa facebook giáng sinh đẹp

Ảnh bìa facebok giáng sinh đẹp,  Giáng Sinh cũng là thời điểm lạnh nhất của năm, nhưng những hơi ấm tình cảm sẽ làm bạn ấm áp hơn, hạnh phúc hơn.
Bộ ảnh bìa Facebook dưới đây sẽ làm tăng thêm không khí Giáng Sinh 2015 bằng những người tuyết hay toàn bộ khung cảnh đặc trưng của  Noel






























Lời chúc giáng sinh giành cho người yêu

Tổng hợp những lời chúc giáng sinh độc đáo và ý nghĩa giành cho người yêu, mang lại cám xúc ấn tượng đối với người nhận thay vì lời chúc chung chung mà ai cũng nhận được...

1. Em thích những điều giản dị. Lời chúc cho nhau cũng vậy. Mùa Giáng Sinh, em thường chúc tất cả bằng câu: “Noel an lành nhé”. Em nghĩ vậy là đủ rồi. Còn với riêng anh, em mong anh sẽ thấy sự an lành từ tình yêu mà em đã dành cho anh.

2. Mùa Giáng Sinh là mùa giá rét. Nhưng khi có anh cầm tay em, mùa giá rét trở thành mùa nồng ấm. Em mong tình yêu của chúng mình sẽ mãi là ngọn lửa xua tan lạnh giá của mùa đông.

3.Anh à! Mình bắt đầu yêu nhau cũng sắp được 3 năm rồi đúng không anh. Đây là mùa đông đầu tiên mình bên nhau, em chúc tình yêu cũa em luôn hạnh phúc và mãi yêu em. Giáng sinh vui vẻ anh nhé! Mãi yêu anh!

4.Gửi thương nhớ tới AB! Giáng sinh đầu tiên chúng mình ở Hà Nội. Cùng giờ này năm ngoái, đêm Noel lãng mạn ở Nà Hỳ, Điện Biên. Em và anh, trăng, gió và sao, trên quả đồi thênh thang miền sơn cước. Noel trước, noel này và mãi mãi về sau, em mong có anh trên bước đường đời, cùng em thắp nến cho những đêm Giáng sinh ấm áp. Yêu anh và ngày càng yêu anh

5.Năm ngoái, Chúa chứng kiến thấy một người say xỉn không biết đường về phải ngồi nghỉ giữa đường trong đêm khuya vắng lạnh. Năm nay, hy vọng Chúa không còn thấy hình ảnh đó nữa. Đón giáng sinh yên lành nhé U. CHÚA NÓI U SẼ THI ĐẬU ĐÓ

6.Chưa một lần được ở bên em vào đêm Giáng sinh. Anh đã kiên trì chờ đợi và hy vọng sẽ có một năm anh được thức suốt đêm và cùng em đón Giáng sinh. Nhưng đến Noelnày, tất cả đã không thành hiện thực tưởng chừng như giản đơn ấy nữa. Dù sao, anh cũng cầu chúc cho trái tim em luôn được ấm áp, an lành trong đêm Noel năm nay. Giáng sinh vui vẻ, ấm áp và thật hạnh phúc nhé!

7.Chồng yêu à, thế là 1 mùa Giáng sinh nữa lại về. Em mong đến đêm Noel quá để vợ chồng mình được gặp nhau, được bên nhau trong cái không khí lạnh như cắt của mùa đông này! Nhưng em biết chúng mình sẽ không cảm thấy lạnhchút nào mà ngược lại, thấy rất ấm áp vì được bên nhau phải không anh? Chúc chồng yêu hoàn thành kìthi này thật tốt, chúc chồng yêu 1 Giáng sinh vui vẻ và một năm mới thật nhiều may mắn và nụ cười nhé! E yêu chồng lắm!

8.Bây giờ, nếu có điều ước anh sẽ ước rằng: “Giá như thế gian này là một buổi hoàng hôn tím. Em là đại dương bao la, xanh thẳm. Còn anh là mặt trời rực rỡ, lung linh ánh nắng vàng. Và giờ đâykhi mùa đông Pari giá lạnh đã đến… Anh không biết nói gì hơn, chỉ muốnnhờ cơn gió nhắn với em một lời. Hãy vui lên em nhé, em yêu dấu của anh. Cho dù đi đến nơi nào thì tình yêu của anh dành cho em mãi mãi không bao giờ thay đổi. Chúc em Giáng sinh ấm áp và hạnh phúc… Anh yêu em…


9.Chúc mừng giáng sinh TLAK. Anh là một người bạn mới của em, một người bạn dễ thương và thú vị. Em biết Giáng sinh này với anh có vẻ hơi ảmđạm, em mong đây là một trong những món quà có thể làm anh vui (nếu anh đọc được). Chúc anh một Giáng sinh thật ấm áp và biết đâu đấy, Chúa sẽ nghe lời nguyện cầu của anh.

10.Em ơi, Noel đang đến gần, ở nơi xa này, anh luôn chúc em được đón một mùa Noel tràn ngập hạnh phúc.Anh biết ở nơi xa đó trời đang rất lạnh, không biết có được đi chơi Noel với em như mọi năm nữa không, nhưng anh vẫn thấy vui vì bên em đã có gia đình. Anh biết, không có anh bên cạnh em sẽ buồn nhưng anh tin em là cô gái cứng rắnvà kiên cường. Anh ước gì ông già tuyết có thật anh sẽ cầu xin ông mang hơi ấm đến với em như vòng tay anh ôm em trong những mùa Noel trước chúng mình có nhau. Chúng mình đang trong giai đoạn khó khăn nhưng anh tin em hiểu và yêu anh. Đừng đóng cửa trái tim với anh em nhé. Anh sẽ mãi yêu em(heo yêu của anh!)

11. “Anh đã ngủ thiên thu, Noel này em một mình ngơ ngác giữa Sài thành hoa lệ. Chốn đông người nhưng em lạc lõng bơ vơ. Sắp đến ngày kỷ niệm tình yêu của hai ta, anh có thể trốn thiên đàng về với em giây lát? Em nhớ anh, Cơn gió ơi!”

12.Những lời chúc yêu thương luôn mang lại sự ấm áp, hạnh phúc cũng như niềm tin cho người được nhận… Một mùa Giáng sinh nữa lại về, hãy dành những lời chúc tốt đẹp nhất cho người thân yêu. Dân trí chúc bạn một Giáng sinh an lành.

13. “Noel đã đến kéo theo Tết Tây về... Miền Trung, ngàn Quất khoan thai mặc gió thốc, mưa dầm... Ngoài Bắc, từng cánh Đào đong đưa theo gió bấc lạnh căm... Trong Nam, vạn Mai trở mình trong ánh dương ấm áp... Hãy tận hưởng thời khắc đẹp nhất cùng người thân, bạn bè”

14. “Giáng Sinh xa quê hương xa Tổ Quốc thật là buồn! Ông già Noel cho con gửi lời chúc tới gia đình, người thân và bạn bè luôn mạnh khỏe. Chúc các bạn của con sớm tìm được một nửa còn lại. Còn về phần con Ông gìa Noel ơi! năm nay con sẽ không ước về tình cảm đâu vì con càng nắm chặt thì lại càng tuột khỏi tay vì vậy con chỉ ước cho công việc con làm luôn thuận lợi để để Noel sáng năm con có thể về nước chơi.

P/S:Giáng Sinh này Chúc ấy một Giáng Sinh thật ấm áp và hạnh phúc bên gia đình mà ấy vừa mới xây dựng”

15. “Vịt Yêu ơi? Ai đó từng nói: “Mùa đông lạnh... nhưng với anh chỉ em là đủ!”. Anh rất thích mùa đông, vì anh có thể sưởi ấm cho ai đó của anh. Và năm nay là mùa đông đầu tiên chúng ta bên nhau, có nhiều thứ để nói lên suy nghĩ của anh, của em và của 2 đứa mình. Anh biết và hiểu những điều đó em à. Anh luôn tin và khẳng định với bản thân mình đã có 1 người con gái luôn hiểu anhnghĩ gì? em biết là ai không? Là em đó Vịt ngốc của anh à. Noel đến rồi, anh chúc em những gì tốt đẹp nhất, chúc cho người con gái anh yêu lúc nào cũng nở tươi nụ cười! Yêu em nhiều lắm!”

16. “Gửi vợ yêu: " ...vậy là vợ chồng mình sắp đoàn tụ rồi. Gia đình sẽ trở nên ấm cúng và hạnh phúc hơn rất nhiều trong dịp tết này vợ nhỉ... chồng ngóng chờ ngày con gái ra đời quá! dẫu cho Giáng sinh này có lạnh giá và không có chồng bên cạnh thì vợ vẫn phải ăn thật nhiều, ngủ thật ngon nha... nhớ vợ và con gái trong bụng nhiều lắm”

17. “Hôm nay khi Chúa mở cánh cửa thiên đường, Người nhìn anh và hỏi: con muốn ước điều gì? Anh trả lời rằng con xin Người hãy ban cho người con yêu sức khỏe, sự an lành! Chúa lại hỏi: con muốn ta che chở và mang lại hạnh phúc cho người đó không?Anh trả lời: cảm ơn Người, nhưng điều đó sẽ do chính con mang lại...Thiên Thần à, chúc em một mùa giáng sinh vui vẻ, Noel này anh không thể bên em được nhưng anh hi vọng trái tim em luôn được sưởi ấm!”

18. “Vậy là 3 mùa Giáng sinh rồi đó. Mùa giáng sinh đầu tiên em có anh và kể từ đó em đã không còn có anh đi cùng trong đêm Giáng sinh. Năm ngoái đã qua và năm nay cũng vậy, em sẽ đón giáng sinh một mình mà không có anh. Đã 5 tháng nay em và anh chưa gặp nhau dù khoảng cách địa lý không xa, nhưng có lẽ khoảng cách tâm hồn lại quá xa anh nhỉ. Em không đủ dũng cảm để thay đổi mọi thứ nhưng mong rằng mọi điều tốt đẹp nhất sẽ đến với anh và em. Mong một ngày gần đây ta lại có nhau”

19. “Lại 1 Giáng sinh nữa cô đơn, sự chờ đợi như vô tình bị kéo dài mãi, em cứ tưởng rằng thời gian sẽ khiến anh yêu thương em nhiều hơn, nhưng điều ấy sao mãi không tới? Em không biết phải gọi tên mối quan hệ của chúng ta là thế nào anh à! Nhiều lúc em cảm thấy mình kiệt sức và em đã có ý nghĩ sẽ buông tay anh ra, nhưng em vẫn chưa làm được điều ấy, và rồi em lại chờ đợi. Em chờ đợi tình yêu của anh dành riêng cho em. 10 năm không phải là thời gian quá ngắn phải không anh? Em bây giờ đã bước sang tuổi 28, em không còn quá trẻ để mơ mộng và chờ đợi vô vọng. Hãy nói cho em biết em phải làm gì bây giờ? Em biết rằng anh sẽ chẳng bao giờ đọc được nhưng tâm sự này của em, nhưng em vẫn cứ viết vì em nghĩ sẽ có ai đó cùng tâm trạng như em... Cho dù có chuyện gì đi chăng nữa, em vẫn mong anh hạnh phúc và vui vẻ. Chúc anh sẽ có một Giáng sinh an lành và ấm áp”

20.  “Anh à, Noel này em buồn và cô đơn lắm khi không có anh bên cạnh. Không biết bao giờ anh mới quay về bên em nữa, nhưng em vẫn luôn nhớ và yêu anh vô cùng. Chúc anh có một mùa Noel anh lành và hạnh phúc bên người thân yêu”

21. “Mừng Chúa Giáng sinh, cầu chúc cho mọi người may mắn, an lành và hạnh phúc. Sài gòn đông đúc quá, mình cũng hơi buồn và tủi thân vì hiện đang làm việc cùng chồng ở Quảng Ninh không có không khí Noel gì cả. Chán quá! Noel năm nay mình buồn quá, nhớ gia đình da diết....”

22. “Giáng sinh đến, không khí noel dường như đang hâm nóng tiết trời lạnh buốt ở mọi nơi. Thay cho một món quà tặng có giá trị, Linh Nhi xin gửi những lời chúc tốt đẹp, hạnh phúc tới tất cả mọi người. Chúc mọi người một mùa Giáng sinh an lành, một năm mới nhiều may mắn, một mùa đông thật ấm áp bên gia đình và người thương yêu. Merry christmas and Happy new years!” - Dương Linh Nhi:

 23.“Ấm áp không phải khi ngồi bên đống lửa, mà là bên cạnh người mà bạn thương yêu! Ấm áp không phải khi bạn mặc một lúc hai, ba áo, mà là khi bạn đứng trước gió lạnh, từ phía sau đến có ai đó khoác lên bạn một tấm áo. Ấm áp không phải khi bạn nói "ấm quá", mà là khi có người thì thầm với bạn:"Có lạnh không?". Ấm áp không phải khi bạn dùng hai tay xuýt xoa, mà là khi tay ai kia khẽ nắm lấy bàn tay bạn. Ấm áp không phải khi bạn đội chiếc mũ len, mà là khi đầu bạn dựa vào một bờ vai tin cậy. Ấm áp chưa hẳn là khi bạn ôm ai đó thật chặt, mà là khi ai đó khoác vai bạn thật khẽ (là người bố thân yêu của bạn chăng?!). Và ấm áp là khi mùa thu qua, cái lạnh ùa về… Có một ai đó khẽ thì thầm vào tai bạn: "Chúc ấy một mùa đông ấm áp!"… Xin được gửi lời chúc này đến những người tôi yêu quý”

24.“Noel lại về rồi anh nhỉ. Noel năm nay không còn giống như noel năm nào bởi em đã không còn có anh bên cạnh. Ước gì em được ở bên anh trong ngày lễ Giáng sinh! Trời ơi cho con hỏi: có ông già tuyết không nhỉ? nếu có liệu ông có thể nghe những lời nguyện cầu của con? liệu ông có thể cho con một điều ước? Cầu chúc anh có một mùa Noel thật ấm áp bên người con gái anh yêu…”

25. “L à! Vậy là một mùa Giáng sinh nữa mình không còn có nhau. Em còn nhớ lần cuối cùng anh trở em đi HN chữa bệnh, anh đã mua tặng em một ông già Noel nhỏ rất xinh… Tất cả những món quà anh tặng em vẫn giữ nơi góc tủ, để còn có thể nhớ lại những phút ấm áp bên anh. Còn nhớ không anh giáng sinh năm đó em tặng anh một chậu hoa xương rồng, anh nói ngày này sẽ là ngày cưới của chúng mình trong mơ... Mùa giáng sinh năm nay anh sẽ cùng người mới, mà anh gọi là “vợ” thay em. Dù không còn là gì của nhau nhưng em thực lòng chúc phúc cho anh. Chúc anh hãy sống hạnh phúc và hãy quên em đi. Tạm biệt anh”

26.“Giáng Sinh đi tìm 1/2 ấm áp, yêu thương. Hà Nội thân yêu lại có đợt không khí lạnh tăng cường, cái giá rét ngọt ngào ở Hà Nội thật đặc trưng, khi đi xa rất nhớ, nhưng gần gũi nhiều rất dễ bị cảm lạnh. Tiết trời càng lạnh, con người càng cần sự chia sẻ và hơi ấm trao nhau. Giáng sinh ở Hà Nội vì vậy mà cũng có hương vị rất riêng. Dù bạn đi đâu cũng rất nhớ Giáng Sinh ở Hànội... Bạn sẽ cảm nhận sự cô đơn khi 1 mình lẻ bóng trong dòng người đông đúc, xa lạ trong đêm Giáng Sinh. Dù đã rất quen, nhưng tôi rất sợ cảm giác này và tôi luôn mong nó đừng đến... Điều gì đến phải đến. Giáng Sinh đã hiện hữu ở khắp nơi xung quanh ta. Giáng Sinh chắc sẽ thú vị hơn (tôi tin là như vậy) nếu có 1/2 ấm áp của mình... Hy vọng may mắn sẽ xuất hiện. Chỉ còn biết mơ ước và chờ đợi phép màu nhiệm...Cầu Chúa phù hộ, mong Người mang đến sự an lành và tình yêu thương... Vào những thời khắc đặc biệt này, ước gì ai cũng tìm được 1/2 ấm áp, yêu thương! Cầu mong sự an lành, mạnh khoẻ, hạnh phúc đến với những người thân yêu, bạn bè... Tôi mong được tặng bạn 1 điều ước và tấm lòng chân thành của mình, hy vọng bạn là 1/2 ấm áp, thương yêu!”

27. Em thân yêu! dẫu biết rằng Giáng sinh là ngày của những người mộ đạo, không phải là ngày của chúng ta. Nhưng trong thời buổi hiện đại ngày nay dường như Giáng sinh là ngày chung của tất cả mọi người trên thế giới, là ngày của yêu thương, ấm áp. Đêm nay khi bạn bè tay trong tay cùng người yêu đi đón Giáng sinh, em lại một mình vì không có anh bên cạnh. Anh biết rằng yêu một người ở xa là phải chịu nhiều thiệt thòi, những khi vui buồn anh không thể bên cạnh để chia sẻ cùng em, cũng như Giáng sinh này anh chẳng thể bên em, anh không có những món quà để tặng em, anh chỉ biết nhờ Dân trí gửi đến em lời chúc giáng sinh an lành, chờ anh về em nhé. Nhớ và yêu em nhiều lắm”

28. Chúc em, một nửa của đời anh luôn cảm thấy hanh phúc khi có anh luôn bên cạnh. Dù em đi tới đâu anh vẫn theo từng bước chân em. Anh chỉ mong được theo em trên đoạn đường còn lại để có thể dìu em khi em ngã, hạnh phục khi được thấy em cười, và bên cạnh em khi em cô đơn nhất, với anh như thế là đủ. Mãi yêu em.

29.Em đã chọn anh ấy chứ không phải gia đình. Nhưng anh đã bỏ em đi mà không có 1 lí do gì cả. Chỉ vì anh là người dân tộc thôi ư? Đã có lúc em muốn mình không sinh ra ở gia đình ấy… Đã có lúc như thế!!! Xin lỗi VietNamNet, đây là trang lời chúc mà em lại viết tâm sự của mình ra đây… Gửi tới anh của em ngày nào cũng hạnh phúc, cũng tràn ngập niềm vui. Em sẽ ở bên cạnh anh, theo dõi từng bước đi của anh. Em sẽ luôn ủng hộ và tôn trọng quyết định của anh

30.Con chúc gia đình mình một Giáng sinh vui vẻ. Giáng sinh có lẽ là một cái gì đó rất xa lạ với gia đình chúng ta, mẹ nhỉ? Giờ ở nhà chắc lạnh lắm! Con nhớ bố mẹ và các em nhiều lắm. Mấy năm trước, ngày Giáng sinh ở quê mình cũng giống như bao ngày bình thường khác mà thôi. Trẻ con không biết đến quà tặng, không biết tới những lời chúc, nhưng giờ đây đã khác hơn xưa. Bọn trẻ đượcvui đùa, nhảy múa dưới những cái lạnh mướt của mùa đông. Năm nay con không về nhưng lúc nào con cũng chỉ muốn đón một Giáng sinh ấm áp ở nhà. Vì ở đó có gia đình mình quây quần bên nhau rất ấm áp. Giáng sinh rồi, con chúc cả nhà mình thật khoẻ để vui với ngày lễ này. Con yêu cả nhà! Một Giáng sinh an lành sẽ đến với tất cả chúngta

31..Con gửi lời chúc Giáng sinh đến bố, ở nơi xa đó mùa này lạnh lắm phải không bố. Bố ơi, con yêu bố, con muốn gọitiếng bố thật nhiều, thật lớn chứ không phải gọi thầm trong giấc ngủ của con. Con gửi lời chúc Giáng sinhđến mẹ, mẹ đã phải vất vả vì chúngcon. Con xin lỗi mẹ vì con không phải là đứa con ngoan, con không mong mẹ tha thứ nhưng tận trong thâm tâm, con luôn muốn nói rằng con yêu mẹ.

32.Em gửi lời chúc Giáng sinh đến anh, chúc anh mùa Giáng sinh ấm áp nơi quê người, chúc anh đủ mạnh mẽ để vượt qua cái lạnh giá của mùa tết năm nay. Anh đã hi sinh đời mình để nuôi chúng em ăn học vậy mà em đã không xứng đáng với sự hi sinh đó. Anh ơi, em xin lỗi.

Gửi lời chúc Giáng sinh đến Ao, em xin lỗi vì những lỗi lầm em đã gây ra. Chúc Ao mùa Noel năm nay không lạnh. Gửi lời chúc Noel đến tất cả các bạn của tôi, chúc các bạnmùa Noel ấm áp, an lành Và cuối cùng, em gửi lời chúc Noel đến anh,em chúc anh qua mùa Noel năm naysẽ tìm được người xứng đáng với tình yêu của anh và em biết người đó không thể là em. Em xin lỗi, anh nhé! Nhưng dù sao thì tết này về anh cũng phải chở em đi ăn sữa chua đó nha!

33.Em yêu, đây là lần đầu tiên anh có kế hoạch đi chơi Noel. Mình sẽ quàng khăn đội mũ thật ấm và cầm tay nhau đi dạo bất kể thời tiếtlạnh thế nào phải không em? Anh hy vọng đây sẽ là Giáng sinh ấm áp nhất tới giờ của em, mặc cho mùa đông ở đây lạnh hơn ở nhà rất nhiều. Chúc em yêu một giáng sinh vui vẻ, ấm áp

34. Hôm nay khi Chúa mở cánh cửa thiên đường, Người nhìn anh và hỏi: con muốn ước điều gì? Anh trả lời rằng: con xin Người hãy ban cho người con yêu sức khỏe, sự an lành! Chúa lại hỏi: con muốn ta che chở và mang lại hạnh phúc cho người đó không? Anh trả lời: cảm ơn Người, nhưng điều đó sẽ do chính con mang lại...Thiên Thần à, chúc em một mùa giáng sinh vui vẻ, Noel này anh không thể bên em được nhưng anh hi vọng trái tim em luôn được sưởi ấm!

35. Nửa đêm Giáng Sinh, nếu một ông già mập mặc đồ đỏ nhảy qua cửa sổ, gói em lại và cho vào bao tải thì đừng có chống cự nhé. Vì anh đã nói với ông già Noel rằng: anh muốn có em trong suốt cuộc đời này.

36.  Noel lạnh, nhưng sao lạnh bằng khi không có em. Mùa hè ấm, nhưng sao ấm bằng khi được bên em. Nửa vòng Trái Đất xa, nhưng vẫn có chuyến bay đến, một vòng Trái Đất khi bên em, chẳng có đường bay nào khi em quay lưng lại. Nhưng anh biết chắc, chúng ta luôn hướng về nhau. Chúc em Giáng sinh vui vẻ.

37. Nếu ông già Noel có thật - như truyền thuyết vẫn nói và những nguyện cầu đêm Giáng Sinh đều thành hiện thực, thì ước gì em được là hơi ấm bao quanh anh giữa mùa đông lạnh giá... Là luồng khí mát ôm lấy anh giữa mùa hè rực nắng... Là làn gió nhẹ vờn tóc anh giữa mùa thu dịu dàng... Là cơn mưa bụi khẽ hôn lên má anh mỗi khi xuân về... Bởi điều em mong muốn nhất là anh được hạnh phúc, bình yên.

38.Em yêu của anh mùa giáng sinh đã đến,giáng sinh là mùa lạnh nhớ mặc áo ấm vào,chúc em một mùa giáng sinh vui vể và hạnh phúc trong tình yêu của Chúa,I love u so much...and forevek.....

Hãy nói cho anh, kiếp sau em chờ anh ở đâu

Khi anh đến bệnh viện thì cũng là ngày thứ năm, khuôn mặt anh hốc hác, hai mắt thâm quầng lao đến phòng bệnh của cô. Nhìn thấy cô vẫn thiếp đi trên giường, anh ngẹn ngào nắm chặt đôi bàn tay của cô òa khóc...

Nơi anh và cô thường hò hẹn là một công viên nhỏ đối diện nhà cô. Anh đưa mắt nhìn lên cửa sổ phòng cô, đã hơn 7h tối mà sao cô vẫn chưa xuống anh khẽ thở dài lấy một cành cây nhỏ vẽ những vòng tròn trên nền tuyết cứng.

Trong mỗi vòng tròn đó anh đều viết một chứ “yêu” và tất cả chữ yêu đó đều hợp lại thành tên cô. Anh chăm chú vào kiệt tác của mình như quên cả thời gian… Còn cô vẫn lén đứng bên cửa sổ theo dõi mọi cử động của anh. Trái tim cô xót xa khi nhìn anh ngồi một mình lạnh giá. Tình yêu của anh dành cho cô chứa đựng biết bao nhiêu đau đớn và hi sinh.

Anh luôn tự ti và trách móc mình kém cỏi vì chỉ là một người công nhân không thể xứng đáng với cô, sinh viên của một trường đại học. Tình yêu của họ xen lẫn với biết bao đau khổ dằn vặt khi gia đình cô ra sức ngăn cấm. Đã biết bao lần cô muốn rời xa để không mang thêm áp lực đau khổ đến cho anh nhưng trái tim cô lại không thể. Cuối cùng không chịu được cô lao xuống cầu thang…

Cô đứng trước mặt anh. Anh vui mừng chạy đến ôm chặt cô vào lòng: “Cuối cùng em cũng đã đến, anh đã sợ em không thể gặp anh!”. Bàn tay anh khẽ vuốt mái tóc cô, anh dịu dàng nhìn cô nói: “Hôm nay anh phải về nhà thăm bố mẹ một thời gian. Nhưng anh sẽ rất nhớ em!”

“Ban ngày mẹ em đi làm anh có thể gọi điện cho em, em sẽ chờ điện thoại của anh, như vậy sẽ giống như chúng mình được ở bên nhau vậy, sẽ không buồn nữa!”. Cô nép mình bên vai anh thầm thì.

Anh khẽ ôm chặt cô hơn và chỉ cho cô thấy tác phẩm trên tuyết mà anh đã làm tặng cô. Trên nền tuyết trắng tên cô được viết bằng hàng trăm chữ yêu hợp lại, trái tim cô run lên vì xúc động, cô biết anh yêu cô rất nhiều.

Anh khẽ lấy tay kéo cao cổ áo cho cô, rồi dặn dò: “Em ở lại nhớ chú ý học hành thật tốt, đừng nhớ đến anh nhiều quá ảnh hưởng đến việc học. Khi nào buồn em cũng đừng nhốt mình trong phòng mà hãy ra ngoài đi dạo, đi chơi với bạn bè. Những lúc không có việc gì thì đan cho anh cái áo len, đến mùa xuân anh sẽ mặc nó được chứ? Như vậy thì lúc nào cũng sẽ có cảm giác anh luôn ở bên em, em sẽ không thấy cô đơn nữa!”.

Nói rồi anh rút ra trong túi một gói giấy nhỏ nhét vào tay cô: “Đây là một ít tiền lương tháng này của anh. Anh đã giữ một ít tiền để đi đường và mua ít quà cho gia đình, còn đâu em giữ lại để mua cho mình một bộ quần áo mới nhé! Cẩn thận đừng để mẹ em biết nếu không anh sợ em phải chịu khổ”.

Cô cầm gói tiền của anh trong tay mà nước mắt lăn dài… Sau đó cô đưa anh ra bến tàu. Khi anh bắt đầu bước lên xe, cô nhét gói tiền vào túi anh và nói: “Anh hãy cầm số tiền này mua thêm ít quà cho bố mẹ, còn em sẽ giữ một đồng coi như là món quà Tết anh tặng cho em. Trên đường đi nhớ bảo trọng anh nhé!” Anh chưa kịp phản ứng gì thì đoàn tàu đã nhanh chóng chuyển bánh. Anh vội vã gọi với lại theo cô: “Giữ gìn sức khỏe em nhé! Anh nhớ em rất nhiều!”. Cô gật đầu vẫy tay nhìn bóng anh khuất xa dần..


Về đến nhà, việc đầu tin là anh gọi điện về cho cô. Nhưng mẹ cô cầm máy, bà lạnh lùng nói: “Anh có phải là người công nhân đang theo đuổi con gái tôi không? Xin anh hãy tránh xa con gái tôi, nó đang ốm và không muốn gặp anh! Lần sau xin anh đừng bao giờ gọi điện đến nữa”.

Anh đau đớn, lẳng lặng dập máy, nghĩ đến cô đang ốm, lòng anh thấp thỏm không yên. Còn cô cả ngày chỉ nằm trên giường chờ điện thoại của anh, nhưng mấy ngày rồi vẫn không thấy anh gọi về, trong lòng cô cũng lo lắng không yên.

Để bớt nhớ anh, cô đi mua len về đan áo như lời anh dặn. Cho đến một ngày chuông điện thoại reo vang, cô nhấc máy vừa nói được tiếng alo thì mẹ cô đã tiến lại gần. Cô chỉ kịp nghe thấy giọng anh gấp gáp: “Là em có phải không? Em sao rồi? Sao không nói gì? Em bị cảm đã đỡ chưa? Trả lời anh đi…Em!”.

Cô không kịp nói gì thì mẹ cô đã ngay lập tức dập máy. Bà tức giận thẳng thừng nói với cô: “Nếu con còn ngang bướng tiếp tục giao du với thằng công nhân đó, thì nhà này coi như không có đứa con gái này nữa!”. Cô đứng đó chết lặng. Chờ mẹ đi rồi cô mới bắt đầu khóc nấc lên, cô nhớ anh vô hạn…

Nhớ lời anh cô rời khỏi nhà ra ngoài đi dạo cho lòng khuây khoảm cô lại đến nơi anh và cô thường gặp nhau, nhìn những chữ “yêu” anh viết cho cô còn sót lại trên tuyết, nước mắt cô lại rưng rưng.

Cô bước lên xe bus sang nhà người bạn thân tiếp tục công việc đan áo của mình. Đường đi phủ một lớp tuyết cứng dày trơn nhẫy, mặc dù xe đi rất chậm nhưng vẫn bị trượt bánh nhiều lần. Bỗng cô nghe thấy một tiếng “ầm” xé tai, cùng với những mảnh kính nát vụn bắn tung tóe, cuộn len trong túi cô văng ra ngoài cửa sổ.

Cô chỉ kịp nghe tiếng ai thất thanh: “Hai xe đâm nhau rồi”, tay nắm chặt chiếc áo len đang đan dở cô thiếp đi không biết gì…

***

Đã hơn ba ngày đêm, cô vẫn hôn mê không tỉnh. Bố mẹ cô khóc sưng cả mắt, tuyệt vọng ngồi bên giường bệnh chờ phép màu xảy ra. Bác sỹ nói nếu cô tỉnh dậy, còn tâm nguyện gì phải làm ngay vì có thể thời gian của cô không còn nhiều nữa.

Đến nửa đêm ngày thứ tư cuối cùng bàn tay cô cũng khẽ động đậy, mẹ cô vụt tỉnh dậy ôm chầm lấy cô òa khóc, giọng bà khản đặc: “Con gái! Con có điều gì muốn nói không? Hãy nói cho mẹ, đừng ngủ nữa con…” Cô mấp máy môi nói được những tiếng đứt đoạn: “Áo..áo…len… mang cho con!”.

Mẹ cô sực tỉnh tìm cái áo len cô vẫn ôm chặt trong tay từ bữa xảy ra tai nạn đưa cho cô. Cô run run muốn giơ tay với lấy nhưng không đủ sức nữa, cô khẽ thều thào vài tiếng “Con…nhớ… anh ấy!”.

Bà vội gọi chồng đi tìm số điện thoại của chàng trai và nhắn anh đến bệnh viện ngay! Nghe thấy tên anh, cô khẽ mỉm cười rồi lại thiếp đi… Mẹ cô đau đớn cứ ôm cô mà khóc. Bà vô cùng ân hận vì đã ngăn cản cô đến với anh, bà nghĩ có lẽ tâm nguyện của con gái bà là đan xong cái áo len tặng người con trai ấy. Nghĩ vậy bà lau nước mắt và cặm cụi ngồi đan nốt phần còn lại. Nước mắt của bà cùng máu trên người cô dính vào từng sợi len khiến chiếc áo len trở lên nặng trĩu…

Khi anh đến bệnh viện thì cũng là ngày thứ năm, khuôn mặt anh hốc hác, hai mắt thâm quầng lao đến phòng bệnh của cô. Nhìn thấy cô vẫn thiếp đi trên giường, anh ngẹn ngào nắm chặt đôi bàn tay của cô òa khóc.

Như một phép màu, cô từ từ mở mắt, anh vội lau nhanh những giọt nước mắt trên mặt mỉm cười nhìn cô ấm áp: “Anh đã quay trở lại rồi đây! Em đừng lo lắng nữa nhé, có gì từ từ nói thôi..” Cô mấp máy định nói điều gì mà không thành tiếng, khóe mắt cô những giọt nước mắt thi nhau chảy, rồi cô lại thiếp đi.

Anh cứ thế ôm cô khóc nấc lên. Có lẽ dường như nghe thấy tiếng khóc của anh, cô lại từ từ mở mắt, cô dùng hết sức lực thều thào những tiếng cuối cùng: “Đừng khóc nữa…Kiếp sau…em sẽ chờ đợi anh!”.

Nói rồi cô nhắm mắt bất động. Bác sĩ đến. Giọng ông nghẹn lại: “Cô ấy đi rồi! Cô ấy phải muốn gặp anh lắm nên mới có thể chờ anh được lâu đến vậy, đó đúng là một kỳ tích. Bởi não của cô ấy hầu như đã bị chết đến 90% rồi! Anh hãy vững vàng mà sống không nên phụ lòng cô ấy!”

Mẹ cô cũng tiến lại, bà rưng rưng đưa cho anh cái áo len đã đan xong và nói đây là kỷ vật cuối cùng cô để lại.

Anh run run cầm chiếc áo trên tay, nhìn thấy những giọt máu khô trên áo, anh chao đảo quỳ xuống ôm lấy cô gào lên tức tưởi: “Hãy nói cho anh, kiếp sau em chờ anh ở đâu?”

Lên đường đi du học...!

Ngày lên máy bay sang Nhật, chỉ có mình nó là không có bạn bè, gia đình đi cùng. Nó nhìn bạn bè nó ai nấy cũng quấn quýt bên gia đình. Nó khóc, nó nhớ ba má em nó...

Đây là tâm sự của một cô gái lần đầu tiên đi du học, lần đầu tiên xa nhà, xa cả quê hương ở cái tuổi đã hết mơ mộng và bắt đầu nghĩ cho tương lai nhiều hơn.

Ngày nhận được giấy báo đỗ kết quả du học, nó vừa mừng vừa lo, cuối cùng thì ước mơ của nó cũng đã trở thành sự thật, một ngày được đặt chân đến đất nước mặt trời mọc đã không còn xa xôi nữa. Thật đấy, chỉ còn vài tháng, vài tuần, vài ngày nữa là nó sẽ được ngắm hoa anh đào, được ngửi mùi hoa thơm lựng trong gió, được ăn những món ăn thơm ngon mà trước giờ nó chỉ thấy trong phim ảnh, được ngắm nhìn những tòa nhà chọc trời, đặt chân lên những toa tàu điện chạy vun vút,… chỉ nghĩ tới thôi khiến nó cứ nôn nao mau cho tới ngày đi thật là nhanh.

Thế rồi, ngày đó cũng đã đến, nó đến nhanh quá đến nỗi nó chợt giật mình nhìn lại mình đã dành thời gian cho gia đình trọn vẹn chưa? Những ngày gần đi, bạn bè rủ gặp nó liên tục, nó đi từ sáng tới tối đến nỗi ba của nó nói với nó rằng: “Con có thể dành một ngày để ăn cơm cùng với gia đình không”. Nhìn ánh mắt buồn xa xăm của ba má, nó cảm thấy mình có lỗi rất nhiều, nó mãi vui chơi bên bạn bè mà quên đi rằng ở nhà lúc nào cũng có ba má, em mình đang đợi cơm. Nó quyết định dù có đi chơi thế nào thì cũng phải về nhà trước giờ ăn để được ăn cơm cùng với gia đình, cái giây phút mọi người cùng nhau ăn những món ăn má nấu, cười nói vui vẻ chính là những giây phút đáng trân trọng hơn những buổi nhậu nhẹt cùng với bạn bè.


Việc chuẩn bị đồ để đi sang Nhật tốn khá nhiều thời gian của nó, ngày nào nó cũng đi mua sắm mà chẳng biết khi nào là đủ. Nó nhìn cái cảnh ba má nó chạy đôn chạy đáo đi mượn tiền, mượn vàng thật đau lòng biết bao. Nó đi là một niềm vui lớn của gia đình, họ hàng là niềm tự hào của rất nhiều người, thế nhưng có ai biết được nó đi rồi để lại một khoản nợ rất lớn cho gia đình. Nhìn ba má đã già, mắt hằn lên những vết chân chim, đáng nhẽ tuổi ấy phải được an hưởng sự yêu thương, đền đáp của con cháu mà bây giờ vẫn phải tần tảo, vẫn lo lắng cho con cái. Nó cảm thấy bản thân bất hiếu vô cùng.

Ngày nó đi má nó dặn dò đủ thứ, tỉ mỉ rang từng bọc đậu phộng để sang đó có cái mà ăn thời gian đầu, đem từng nhúm tiêu củ tỏi… rồi dặn dò thuốc thang, thoa dầu khi trời trở lạnh. Má nó sợ nó nhịn ăn giảm cân nên cứ nhắc đi nhắc lại là con gái mập tí thì đẹp, khỏe, đừng có nhịn ăn mà không có sức khỏe học tập. Nó cứ vâng vâng, dạ dạ rồi lại bỏ ngoài tai. Hành lý của nó được má nó nhét không biết cơ ngơi nào là thức ăn, còn ba nó cứ hễ tí là điện thoại nhắc nhở nó mua sắm những đồ cần thiết. Ba bảo: “Nhớ mua thêm cái mùng qua đó mà có cái xài, qua đó cái gì cũng đắt ở mình rẻ thì mua đi chứ lo cái gì”. Nó thì cứ nằng nặc bảo ở Nhật làm gì có muỗi đâu mà cần mùng, đem qua làm gì. Thế đấy, nó cứ thích cãi lời lại ba má vậy không chịu đi mua. Ấy vậy mà, tối lúc trước khi đi nó đã thấy cái mùng ấy nằm chình ình trong cái vali.

Đêm trước ngày đi, má nó bảo rằng thích ăn gì để má nấu, má bảo hay nhà mình làm một nồi lẩu ăn, nhưng nó nói rằng còn ăn cơm buổi cuối cùng nên nó muốn ăn cơm do má nấu chứ lẩu thì họ bán đầy ngoài kia. Cả nhà quay quần bên nhau ăn bữa cơm, ba nó còn tranh thủ dặn dò đủ thứ, còn má nó thì cứ bảo: “Đưa chén đây để má xới thêm cơm cho, ăn gì mà ít vậy. Qua đó không có ai nấu cơm cho ăn đâu, ráng ăn thêm vào đi không ngày mai đi sớm đói bây giờ”. Nó thấy nghẹn ngào trong lòng.
Ăn xong bữa cơm cuối mà được ba má chở đi thăm nội ngoại, lúc về thì má cũng đã ngủ rồi. Bây giờ nó muốn đi dạo ban đêm lần cuối, thế là nó rủ thằng bạn chở nó đi long nhong ngắm thành phố về đêm. Cảm giác đi trong đêm khiến nó thật dễ chịu, nó rất yêu Đà Nẵng, yêu cực kỳ, tự nhiên nhìn thành phố yêu quý tĩnh lặng trong màn đêm khiến nó không nỡ rời xa nơi đây. Nó đứng bần thần trước cầu sông Hàn, chạm tay vào những lát gạch men đã ố vàng qua năm tháng, ngửi mùi hương của những bông hoa ven đường và thả hồn mình vào trong từng cơn gió mát lạnh. Thật sự, lúc này đây nó không muốn rời xa nơi này đâu.

Đêm dần về khuya, nó canh giờ để được nhìn thấy má nó thức dậy, lọc cọc trên chiếc xe đạp cũ rồi hối hả thắp nén nhang trước khi đi làm. Mấy bữa trước má nó bảo rằng, má nó sẽ xin làm về sớm để ra tiễn nó. Má nó làm ban đêm nên cứ 2h khuya là đạp xe đi làm. Nó nhìn má nó mà nước mắt cứ chảy ròng ròng, nó thương má nó rất nhiều, nhiều vô kể, chưa bao giờ nó cảm thấy thương má nó đến vậy. Trước giờ nó chưa làm gì được cho má nó cả, lúc nào cũng ỷ lại là có má ở nhà nấu cơm rồi mình chỉ việc về nhà ăn thôi, đến giờ ăn cũng không chịu xuống phải gọi năm ba lần mới nghe. Càng nghĩ nước mắt của nó càng chảy, nó nén tiếng nấc để cho nhà khỏi nghe. Nó nằm xuống giường suy nghĩ những gì đã qua, nhưng rồi chẳng mấy chốc cơn buồn ngủ đã kéo nó đi.

Sáng sớm, ba nó gọi nó dậy chuẩn bị đồ đạc, má nó cũng vừa về, mọi người nhanh chóng thu xếp hành lý giúp nó rồi tiễn nó ra sân bay. Vì nhà nó không dư dả nhiều nên chỉ có thể tiễn nó ở sân bay Đà Nẵng, rồi một mình nó đi máy bay ra ngoài Hà Nội để bay sang Nhật. Lúc làm thủ tục, nó và mọi người vẫn cười đùa vui vẻ nhưng đến lúc một mình nó bước vào phòng cách ly, má nó, ba nó, em nó và bạn bè nó vẫn ngước nhìn theo nó. Nó thấy má nó khóc rất nhiều, nó cảm thấy đau lòng kinh khủng. Hình ảnh nó cứ mãi trong tâm trí nó, nó vẫn cố cười vẫy tay tạm biệt gia đình nhưng rồi khuất sau bức tường nó bật khóc nức nở. Ừ hơn 20 năm nó có bao giờ sống xa gia đình đâu, bây giờ một mình nơi xứ người bất đồng ngôn ngữ, văn hóa không biết nó sẽ sống như thế nào đây

Nó vẫn nhớ đinh ninh câu nói của ba nó rằng: “Qua đó có sống khổ thế nào cũng ráng mà chịu, đừng có than thở hay kể lể gì về cho nhà biết hết. Má mày mà nghe được lại khóc nữa cho mà xem”. Nó cứ nghĩ đến câu này rồi hình ảnh má nó khóc ở sân bay là nó không kìm lại nước mắt. Đến từng tuổi này nó mới thấm được sự hi sinh của ba má nó to lớn đến nhường nào.

Ngày lên máy bay sang Nhật, chỉ có mình nó là không có bạn bè, gia đình đi cùng. Nó nhìn bạn bè nó ai nấy cũng quấn quýt bên gia đình. Nó khóc, nó nhớ ba má em nó ở Đà Nẵng, nó nghĩ về một miền đất mới kia sẽ thử thách gì nó đây. Nó tự nhủ rằng, nó sẽ cố gắng thật nhiều, khổ nào nó cũng chịu được để thành công mà về báo đáp công ơn của ba má nó.