Thứ Hai, 23 tháng 6, 2014

Câu truyện bà lão bán rau

Ăn rau không chú ơi?

Một giọng khàn khàn, run run làm gã giật mình. Trước mắt gã, một bà cụ già yếu, lưng còng cố ngước lên nhìn gã, bên cạnh là mẹt rau chỉ có vài mớ rau muống xấu mà có lẽ có cho cũng không ai thèm lấy.


Ăn hộ tôi mớ rau...!

Giọng bà cụ vẫn khẩn khoản. Bà cụ nhìn gã ánh mắt gần như van lơn. Gã cụp mắt, rồi liếc xuống nhìn lại bộ đồ công sở đang khoác trên người, vừa mới buổi sáng sớm. Bần thần một lát rồi gã chợt quay đi, đáp nhanh: Dạ cháu không bà ạ! Gã nhấn ga phóng nhanh như kẻ chạy trốn. Gã chợt cảm thấy có lỗi, nhưng rồi cái cảm giác ấy gã quên rất nhanh. "Mình thương người thì ai thương mình" - cái suy nghĩ ích kỷ ấy lại nhen lên trong đầu gã.

- Ăn hộ tôi mớ rau cô ơi! Tiếng bà cụ yếu ớt.
- Rau thế này mà bán cho người ăn à? Bà mang về mà cho lợn!

Tiếng chan chát của một cô gái đáp lại lời bà cụ.
Gã ngoái lại, một cô gái cũng tầm tuổi gã. Cau mày đợi cô gái đi khuất, gã đi đến nói với bà:

- Rau này bà bán bao nhiêu?
- Hai nghìn một mớ - Bà cụ mừng rỡ.

Gã rút tờ mười nghìn đưa cho bà cụ.

- Sao chú mua nhiều thế?
- Con mua cho cả bạn con. Bây giờ con phải đi làm, bà cho con gửi đến chiều con về qua con lấy!

Rồi gã cũng nhấn ga lao vút đi như sợ sệt ai nhìn thấy hành động vừa rồi của gã. Nhưng lần này có khác, gã cảm thấy vui vui.

Chiều hôm ấy mưa to, mưa xối xả. Gã đứng trong phòng làm việc ngắm nhìn những hạt mưa lăn qua ô cửa kính và theo đuổi nhưng suy nghĩ mông lung. Gã thích ngắm mưa, gã thích ngắm những tia chớp xé ngang trời, gã thích thả trí tưởng tượng theo những hình thù kỳ quái ấy. Chợt gã nhìn xuống hàng cây đang oằn mình trong gió, gã nghĩ đến những phận người, gã nghĩ đến bà cụ...

-Nghỉ thế đủ rồi đấy!

Giọng người trưởng phòng làm gián đoạn dòng suy tưởng của gã. Gã ngồi xuống, dán mắt vào màn hình máy tính, gã bắt đầu di chuột và quên hẳn bà cụ.

Mấy tuần liền gã không thấy bà cụ, gã cũng không để ý lắm. Gã đang bận với những bản thiết kế chưa hoàn thiện, gã đang cuống cuồng lo công trình của gã chậm tiến độ. Gã quên hẳn bà cụ.

Chiều chủ nhật gã xách xe máy chạy loanh quanh, gã vẫn thường làm như vậy và có lẽ gã cũng thích thế.

Gã ghé qua quán trà đá ven đường, nơi có mấy bà rỗi việc đang buôn chuyện.

Chưa kịp châm điếu thuốc, gã chợt giật mình bởi giọng oang oang của một bà béo:
- Bà bán rau chết rồi.
- Bà cụ hay đi qua đây hả chị? - chị bán nước khẽ hỏi.
- Tội nghiệp bà cụ! một giọng người đàn bà khác.
- Cách đây mấy tuần bà cụ giở chứng cứ ngồi dưới mưa bên mấy mớ rau. Có người thấy thương hỏi mua giúp nhưng nhất quyết không bán, rồi nghe đâu bà cụ bị cảm lạnh.


Nghe đến đây mắt gã chợt nhòa đi, điếu thuốc chợt rơi khỏi môi.

Bên tai gã vẫn ù ù giọng người đàn bà béo kia. Gã không ngờ...!

Nguồn: Sưu tầm

Chúng tôi là những thằng ngu

Vào ngày đầu tiên tôi đi dạy, tất cả các giờ học đều trôi chảy. Cho đến giờ thứ bảy, giờ cuối cùng trong ngày.Khi tôi bước tới lớp, tôi nghe thấy tiếng bàn ghế gãy. Trong một góc phòng tôi thấy một học sinh đang đè một đứa khác xuống sàn nhà. "Nghe này, thằng ngu kia!" đứa nằm dưới hét lên. "Tao cóc thèm để ý đến con em gái của mày đâu!" "Mày đừng có đụng vào nó, mày nghe tao chứ?" đứa ở trên hăm dọa.


Tôi yêu cầu chúng không đánh nhau nữa. Bất ngờ cả 14 cặp mắt nhìn thẳng vào mặt tôi. Tôi biết trông tôi không có vẻ gì là thuyết phục cho lắm. Cả hai tên gườm gườm nhìn nhau và nhìn tôi rồi đi từ từ về chỗ ngồi. Vào lúc đó, giáo viên phòng bên cạnh ló đầu vào phòng, hét bọn học trò của tôi ngồi vào
chỗ, im lặng và nghe lời tôi. Tôi cảm thấy mình thật bất lực.

Tôi cố gắng dạy theo giáo trình đã soạn nhưng chỉ gặp những khuôn mặt gườm gườm cảnh giác đề phòng. Khi hết giờ, tôi giữ cậu học trò đã gây ra vụ đánh nhau. Cậu ta tên là Mark. "Thưa cô, không nên phí thời gian với tụi em," cậu ta nói. "Tụi em là những thằng ngu." Và Mark rời khỏi phòng.

Lặng người đi, tôi rơi mình xuống ghế và bắt đầu suy nghĩ xem tôi có nên trở thành giáo viên hay không. Có lẽ cách giải quyết tốt nhất là nên từ bỏ? Tôi tự nhủ sẽ cố một năm rồi sau khi tôi lập gia đình vào mùa hè tới tôi sẽ làm điều gì đó có ích hơn. "Tụi nó quậy cô phải không?" Đó là người giáo viên đã vào lớp tôi lúc nãy. Tôi gật đầu. "Đừng có suy nghĩ nữa," anh ta nói. "Tôi dạy chúng trong những lớp phụ đạo vào mùa hè, và hầu như chắc chắn tụi nó sẽ không tốt nghiệp nổi. Đừng có phí thời gian với bọn này."
"Ý anh là sao?"

"Chúng sống trong những túp lều ngoài đồng. Chúng là những lao động nay đây mai đó. Chúng chỉ đến trường khi chúng thích thôi. Đứa trẻ thứ hai đã quấy rối em gái của Mark khi chúng đi hái đậu chung. Tôi đã phải la chúng vào bữa trưa. Cứ phải giữ chúng im lặng và làm việc. Nếu chúng gây ra điều gì, cứ kêu tôi."
Khi tôi lấy đồ ra về. Tôi không thể nào quên được hình ảnh khuôn mặt của Mark khi cậu ta nói "Chúng em là những thằng ngu." Thằng ngu. Từ này cứ vang lên trong đầu tôi. Tôi quyết định tôi phải làm điều gì đó thật mạnh mẽ.

Vào buổi chiều hôm sau tôi bảo với người đồng nghiệp của tôi đừng vào lớp tôi nữa. Tôi cần điều khiển những đứa trẻ này theo cách của tôi. Tôi quay lại lớp và nhìn vào mắt từng học sinh. Rồi tôi bước tới bảng và viết ECINAJ. "Đó là tên của tôi," tôi nói. "Các em có thể nói cho tôi biết đó là gì không?" Bọn trẻ nói rằng tên của tôi "kỳ cục" và chúng chưa bao giờ thấy một cái tên như vậy. Tôi lại bước tới bảng và viết chữ JANICE. Nhiều đứa nhỏ bật kêu lên và chúng nhìn tôi vui vẻ. "Các em nói đúng, tên của tôi là Janice," tôi nói. "Tôi bị thiểu năng đọc, nghĩa là chứng đọc khó. Khi tôi bắt đầu đi học, tôi không thể viết tên của tôi chính xác. Tôi không thể đọc chữ và các con số thì bay mất tiêu khỏi đầu tôi. Tôi bị đặt biệt danh "Đứa ngu". Đúng vậy đó - Tôi đã từng là một "đứa ngu". Bây giờ tôi vẫn còn cảm giác được những âm thanh khủng khiếp đó và sự xấu hổ của mình." "Vậy sao cô thành giáo viên được?" một đứa trẻ hỏi.

"Vì tôi ghét những biệt hiệu đó và tôi không ngu si và tôi rất ham học. Lớp học của chúng ta cũng vậy. Nếu các bạn thích biệt danh "thằng ngu", các bạn không cần ở đây. Hãy đổi qua lớp khác. Không có ai ngu ở trong lớp này." "Tôi sẽ không dễ dàng với các em," tôi tiếp tục. "Chúng ta sẽ làm việc và làm cho tới khi các em nắm bắt được. Các em sẽ tốt nghiệp và tôi hy vọng một số em sẽ vào được đại học. Đó không phải là chuyện tếu - đó là một lời hứa. Tôi sẽ không muốn nghe từ "ngu" một lần nào nữa. Các em có hiểu không?"


Bọn trẻ dường như ngồi nghiêm chỉnh hơn. Chúng tôi làm việc rất chăm chỉ và tôi bắt đầu thực hiện được một phần lời hứa. Đặc biệt Mark là một đứa trẻ rất thông minh. Tôi đã nghe cậu ta nói với một đứa khác "Cuốn sách này rất hay. Chúng tớ không đọc sách trẻ con ở đây." Cậu đang cầm cuốn sách "To Kill a Mockingbird". Tháng ngày trôi qua, và sự tiến bộ thật tuyệt vời. Một ngày kia Mark nói với tôi "Mọi người vẫn nghĩ chúng em ngu vì chúng em hay nói sai ngữ pháp." Đó là thời điểm tôi chờ đợi. Từ lúc đó chúng tôi học chuyên sâu về ngữ pháp, bởi vì bọn trẻ muốn thế. Tôi thật sự tiếc nuối khi thấy tháng Sáu tới, bọn trẻ đang muốn học thật nhiều. Tất cả học trò đều biết tôi sẽ lập gia đình và dời đi xa. Tôi thấy rõ bọn trẻ xúc động mỗi khi tôi nhắc đến điều đó. Tôi vui vì thấy chúng yêu mến tôi nhưng lại sợ rằng chúng sẽ buồn giận khi tôi ra đi.

Vào ngày cuối cùng của năm học, khi tôi đến trường, thầy giám thị gọi tôi khi tôi vừa bước vào cổng trường. "Xin cô vui lòng đi theo tôi," ông nói một cách nghiêm khắc. "Có chuyện trong phòng học của lớp cô." Ông thẳng bước đi về hướng lớp học. Điều gì đây? Tôi lo lắng. Thật tuyệt vời! Bọn trẻ đã lấy sơn phun lên từng góc tường những bông hoa, từng bó hoa trên bàn mỗi đứa và một bó hoa lớn trên bàn tôi. Bọn trẻ làm thế nào mà được nhỉ? Tôi suy nghĩ. Hầu hết bọn chúng đều rất nghèo đến mức phải xin trường trợ cấp cho quần áo ấm và thức ăn.Tôi bật khóc, và bọn trẻ khóc theo tôi. Sau đó tôi mới được biết bằng cách nào bọn chúng làm được như vậy.

Mark làm thêm trong một tiệm bán hoa vào cuối tuần đã thấy rất nhiều phiếu đặt hàng của các lớp khác. Cậu ta đã kể lại cho bạn bè nghe. Quá kiêu hãnh để có thể chấp nhận bị coi là "nghèo", Mark đã hỏi người chủ tiệm xin những bông hoa dư còn lại. Rồi cậu đến nghĩa trang kể về một giáo viên đang chuẩn bị đi xa. Người ta đã giữ lại cho cậu những giỏ hoa. Đó không phải là điều cuối cùng bọn trẻ làm cho tôi. Hai năm sau, cả 14 học sinh đã tốt nghiệp, và 6 đứa đã đạt học bổng vào đại học.Hai mươi tám năm sau, tôi đang dạy ại một trường rất nổi tiếng không xa nơi trường cũ. Tôi được biết Mark đã lập gia đình với người cậu yêu từ đại học và trở thành một nhà kinh doanh tài giỏi. Và thật bất ngờ, ba năm trước đứa con trai của Mark đã lại học trong lớp tôi dạy. Đôi lần tôi bật cười khi nhớ lại ngày đầu tiên đi dạy. Nghĩ đến việc tôi muốn bỏ nghề để làm điều gì đó tốt hơn!

Nguồn: Sưu tầm

Sống khác để yêu

- Một cô nàng kế toán trẻ, đẹp kiểu con nhà lành, ngoan ngoãn và ngọt ngào hệt mấy em lần trước vậy.


Khải vừa chậm rãi nói, vừa chăm chăm nhìn vào ly rượu đầy đang thong thả xoay tròn trên bàn tay như tự chiêm ngưỡng cái sức mạnh chế ngự của chính mình.

Quân nhìn thằng bạn, cười mỉm, một bên mép khẽ nhếch lên.

- Đâu phải ai cũng như ai, con gái cũng có dăm bảy loại. Mày cứ đổ đồng như vậy sao được.

- Dăm bảy loại cơ á? – Minh cười chế giễu. – Tao mới chỉ thấy có hai loại trên đời này. Loại thứ nhất, không hấp dẫn, cá tính nhưng chân thật như bạn gái tao. Loại thứ hai giống đám bồ thằng Khải, hoàn hảo theo cái kiểu giả tạo.

Nghe Minh phán xong, Khải và Quân cười nghiêng ngả. Khi biết yêu và được yêu, thằng con trai nào chẳng tôn thờ bà chúa của lòng mình. Chợt Quân quay ra phía Khải.

- Khải này, tao nói thật, đừng lấy người khác làm trò tiêu khiển cho mình nữa. Nếu một ngày, mày đùa cợt với một cô gái thật lòng yêu mày, mày sẽ phải hối hận đấy.

Khải không nói thêm gì. Con gái bây giờ thực dụng lắm, phải có công việc ổn định, gia đình không được quá nghèo nàn thì họ mới yêu. Mà yêu theo kiểu hiện đại, tìm hiểu rõ về gia cảnh rồi là cưới. Khải không lạ gì mấy trò đó cả, với anh lấy vợ chỉ là để làm tròn bổn phận người con. Thế thôi.

Kết thúc cuộc vui, Khải về nhà và quăng người lên giường, nhắm mắt lại và thả trôi những suy nghĩ không chủ đề. Khải nghĩ đến Linh, cô kế toán cá tính mà anh kể cho đám bạn nghe ban nãy. Có vẻ như mọi thứ đang tiến triển quá nhanh.

Mới bốn tháng trước, Khải và Linh gặp nhau bên hiên vắng vậy mà giờ đã thành một cặp. Anh nhớ hôm ấy là một ngày mưa, mưa tháng sáu, hối hả và vội vã. Nếu là trong truyện hay trong phim thì Linh sẽ đưa tay hứng những giọt nước mưa để chúng bắn lên gương mặt trái xoan có vài lọn tóc ngắn bết lại vì ướt. Rồi Khải lau đi những hạt mưa định mệnh và hai người yêu nhau. Nhưng thực tế, Linh không đưa tay ra hứng nước mưa, mà cô hát, cái giọng hát mới dễ thương làm sao, nó khiến cho trái Khải xôn xao và thúc giục anh tìm đến cô sau đó nhiều lần. Nhưng anh chỉ thực sự thích Linh khi ngồi trong ô tô nhìn cô tự tay ném vào thùng rác đám quần áo hàng hiệu mà anh vừa dẫn đi mua. Dù thấy hết mọi chuyện nhưng Khải vẫn không tin vào những gì mình thấy. Có chăng đó chỉ là hành động "thả con săn sắt, bắt con cá rô mà thôi", có chăng Linh đến với anh chỉ là tìm chỗ bám để dễ bề xin vào làm chính thức.

Khải không phải là kẻ độc đoán hay đa nghi, nhưng một khối óc kinh tế buộc anh phải nghĩ mọi vẫn đề theo hướng khác. Hết rồi cái thời của Romeo và Juliet, tình yêu của xã hội hiện đại chẳng qua cũng chỉ là một lớp học ngắn ngày để dọn đường cho một đám cưới, để trách nhiệm và những lo toan gắn kết người ta lại. Còn nếu không nhanh chân sẽ bị trượt tốt nghiệp. Thế thôi, không cần phải yêu.

Sáng, Khải dậy sớm, lái xe tới nhà trọ đón Linh đi làm. Linh vẫn vậy, vẫn như mọi ngày, cô chào anh bằng nụ cười không thật vì đôi mắt kia híp lại một cách cố tình. Linh lúc nào cũng thế, khi anh tức giận, cô sẽ im lặng, khi anh vui cô luôn mỉm cười dù trong lòng còn nhiều ức chế. Dường như với cô, Khải chỉ là vật thiết thân không thể mất.

Tối, cái thành phố ngột ngạt xua đuổi con người ta tìm đến những bờ hồ đầy gió hay những căn phòng mát lạnh điều hòa. Khải không đưa Linh tới ngồi trên ghế đá bên hồ như lần trước, những ngày lãng mạn qua rồi. Anh đưa Linh về nhà mình. Bố mẹ anh đi công tác xa tuần sau mới về, chị ở cũng xin nghỉ hai hôm nữa mới lên. Mọi thứ đã đến hồi kết, Khải nghĩ vậy và anh tin Linh cũng thế.

- Sao anh đưa em về đây?

Linh nhìn anh, ánh mắt không dò hỏi mà nghiêm nghị và khó chịu. Khải chưa vội trả lời mà chậm rãi cởi chiếc áo công sở, vắt lên thành ghế sô – pha, anh nhìn thẳng vào đôi mắt đen với hàng mi cong đang giận dữ.

- Em ngây thơ thật hay là giả nai vậy, trong nhà bây giờ chỉ có hai đứa mình thôi mà.

Linh nhìn anh,dường như cô đã chắc chắn về dự định của anh. Không để cô hỏi, Khải tiếp:

- Tối nay ở đây với anh, chịu không?

Linh đưa hai tay vòng trước ngực, khẽ tựa người vào thành bàn cô nói:

- Anh nghĩ em là đứa con gái dễ dãi thế ư?

-Thế kỉ hai mốt rồi, mọi thứ phải hiện đại một chút, phóng khoáng một chút chứ cưng. Sợ anh bỏ rơi em à? Yên tâm đi, anh đâu phải loại người ấy.

Khải vừa nói vừa đưa tay khẽ chạm lên cằm Linh. Có lẽ anh rất tự tin về những dự đoán của mình. Linh lại nhìn anh, một nụ cười thoáng qua trên bờ môi đang mím chặt.

- Mình chưa yêu nhau đủ nhiều để làm cái việc này. Hơn nữa anh không hề yêu em như những gì anh từng nói. Anh chỉ coi tình cảm như thứ trò chơi thôi sao?

Khải tiến lại gần, đặt tay lên eo lưng cô, tựa cằm lên bờ vai gầy của cô anh thì thầm:

- Đừng quê như vậy, em phải sống thoáng một chút chứ. Một đứa bé, rồi tiếp đến là một gia đình, như vậy không đủ nhiều sao?

Đột ngột, Linh gỡ bàn tay rắn chắc của Khải ra, nhìn anh, đôi mắt cô long lanh hơn, nhưng cô không hề khóc. Có lẽ đây là lần đầu tiên cô không làm theo ý muốn của anh. Đối diện với Khải, Linh nói bằng cái giọng ráo hoảnh:


- Em là cô gái nông thôn ra thành phố học và lập nghiệp bằng chính trí tuệ và sức lực của mình, chẳng có gì khiến anh phải khinh rẻ em như vậy cả.

Khải đưa tay nắm lấy bàn tay bé nhỏ của Linh, sám hối:

- Đừng hiểu lầm, anh không có ý nghĩ ...

Không đợi anh nói hết câu, Linh tiếp:

- Bốn tháng là quá ngắn để hiểu rõ một con người phải không anh? Em yêu anh và đã từng nghĩ anh cũng yêu em, nhưng anh chỉ coi đây là một trò chơi.

- Anh xin lỗi.

Linh nhìn thật kĩ gương mặt chàng trai mà cô từng coi là thần tượng, và giờ đây mọi thứ kết thúc rồi.

- Game over.

Hất nhẹ bàn tay anh, cô đi thật nhanh ra ngoài cổng. Khải đứng một mình trong căn phòng khách sáng trưng ánh đèn, anh thấy mọi thứ đang tối dần trước mắt. Phải chăng anh đã quá vội vàng. Phải chăng Quân đã đúng khi cảnh báo anh. Khải ngồi xuống ghế, cảm giác nặng trĩu phủ khắp lí trí. Anh thấy hơi khó thở, cổ họng hơi đau, anh vừa đánh mất một thứ quan trọng của chính mình.

Những ngày tiếp theo, Khải thấy thật khó để đối mặt với Linh, nhưng cứ đến công ty anh lại thấy cô, cô vẫn vậy, vẫn vui tươi như bao ngày khác. Cô đâu phải người có lỗi, chẳng có gì phải dằn vặt như anh cả.

Con người ta thường như vậy, khi có trong tay một món đồ thì coi thường nó, nhưng khi mất rồi mới thấy nó quý giá biết bao. Tình cảm của Linh dành cho anh là thật lòng, cô luôn làm anh mỉm cười vì yêu anh nhưng sự ngộ nhận đã làm tan biến đi tất cả. Khải thấy buồn nhưng không có nghĩa là anh bỏ cuộc, anh đã khiến Linh yêu mình một lần, không lí nào cô có thể quên anh nhanh như vậy được. Game over ư? Không, mọi thứ là do anh tạo ra thì cũng phải tự tay anh kết thúc.

Buổi chiều muộn, ánh nắng mặt trời không còn soi rõ con ngõ nhỏ nhưng cái oi bức vẫn cứ luồn lách qua lòng thành phố ào vào xóm trọ nghèo. Khải đợi Linh, rất lâu. Anh có thể thấy được cái dáng người mi nhon của cô từ rất xa, một chiếc xe đạp, một chiếc áo nắng. Thấy anh, Linh chống một chân xuống, đưa tay cởi chiếc khẩu trang và cái mũ hoa vành rộng bỏ vào giỏ xe, cô nhìn anh, đòi hỏi một sự lên tiếng.

- Anh xin lỗi vì chuyện hôm trước.

Khải đưa tay đặt trước giỏ xe Linh và nắm chặt, anh sợ rằng nếu không nắm lấy Linh sẽ rời bỏ anh mãi mãi. Linh nhìn anh, cô im lặng một lúc mới trả lời.

- Em hết giận anh rồi, mỗi người đều có một suy nghĩ riêng, một tư tưởng và lối sống riêng. Tư tưởng của anh phóng khoáng và hiện đại quá, em không thể theo kịp được.

Khải đưa bàn tay di chuyển từ giỏ xe đến bàn tay Linh, nhưng cô đã rụt tay lại, phũ phàng gạt đi cái hy vọng bé nhỏ của chàng trai trước mặt.

- Mình có thể yêu lại từ đầu, anh sẽ thay đổi tất cả.

- Anh biết không, khi một cô gái đã yêu thì sẽ yêu hết mình, và khi không còn yêu và được yêu nữa cũng sẽ đau đớn rất nhiều, khi yêu cô ấy có thể rất dịu dàng, rất ngọt ngào, nhưng khi anh nhẫn tâm làm trái tim cô ấy bị tổn thương anh sẽ không bao giờ có được nó lần thứ hai đâu.

Nói rồi Linh dắt xe vào sâu trong xóm trọ. Còn một mình, Khải lặng lẽ trở về. Đặt mình lên giường, cởi bỏ chiếc áo công sở rồi quăng nó xuống sàn, Khải ngồi dậy và nhìn đăm đăm vào màn hình điện thoại. Anh tự cười một mình. Cuộc sống còn quá nhiều điều phải lo, một bản báo cáo ngày mai phải nộp, một dự án phải xem qua, vậy mà anh lại ngồi đó chờ đợi một điều vu vơ không bao giờ xảy đến.

Khải dang rộng hai cánh tay rồi thả người rơi xuống giường. Có lẽ anh đã sống thực dụng quá rồi, không có tiền bạc và vật chất thì người ta sống thiếu sung túc, nhưng không có tình yêu thì người ta chẳng thể nào sống nổi. Muốn được yêu trước hết phải biết yêu, yêu hết mình.

Lời của Quân lại vang bên tai anh: "Đâu phải ai cũng như ai, con gái cũng có dăm bảy loại", nhưng dù là loại nào đi nữa cũng đừng dại gì mà làm tổn thương những thứ họ tin vào. Bỏ qua những công việc bộn bề, Khải nhắm mắt lại để bóng đêm ru mình vào giấc ngủ. Ngày mai, anh sẽ làm người khác.

Nguồn: Sưu tầm

Hãy xem là giấc mơ

"Bên ngoài trời vàng ruộm mật ong, nhưng anh cứ ngắm nhìn tro bụi vòng vèo quanh đọt nắng từ ngoài chui tõm qua khe cửa hẹp, hay đó là cuộc đời anh?"

"Nhưng em sẽ không khóc hai lần cho một tình yêu, em hứa, thật đó!"

Lần nữa, tôi đã đặt chân về miền quá khứ, nhưng không có nghĩa miền xưa cũ còn nhớ và nhận ra tôi (buộc tôi phải tự sự lại, tất cả).

Anh đến với thế giới này không phải là điều hoàn hảo nhưng anh sẽ làm điều hoàn hảo nhất dành cho em. Và điều "hoàn hảo" đã đến vào một buổi sáng.

Tám giờ sáng, nhà sách Lê Lai chỉ thưa thớt một vài khách mua hàng và một số nhân viên ca sáng.


"Cậu trực đây", người quản lí nói. "Mình quản lí phòng game. Không để xãy ra mất trật tự và lưu ý người chơi dùng xu giả".

"Vâng, tôi biết rồi."

Một gian phòng game đầy ắp ánh sáng điện lập lòe xanh đỏ cộng với những âm thanh vui tai phát ra từ các máy game, khiến bao đứa trẻ đều thích ngay khi một lần ghé qua.

TĐM thẩn thờ. Bao kí ức lúc bé ùa về.TDM muốn mình nhỏ thật bé lại để tận hưởng những giây phút náo nhiệt này.

Ồh, mình đã sống hơn ¼ thế kỉ rồi. Dáng một cô gái xuất hiện bên quầy thu ngân.(nhà sách Lê Lai sắp đóng cửa vì ế ẩm...gặp nhau lúc này chẳng biết điềm chi???)

"Hôm qua ai trực bên đây vậy chị?"TĐM hỏi thay lời chào.

"Không có ai hết", cô gái đáp. "Anh mới làm ở đây hả?"

"Ừm", Phòng game này mới mở hả chị?"

"Dạ, anh làm vệ sĩ lâu chưa?"

"Mới làm từ lúc hè thôi!"

"Cũng là sinh viên hả, Đại học Đà Lạt luôn?"

"Ừm, bạn cũng vậy hả?"

Cô gái đưa chân bước đi để lại sau lưng vệt nắng dềnh dàng? Ôh quá tuyệt vời(ngay cả dáng đi...).

Hai đứa trẻ nhìn dáo dát, như muốn tìm điều gì.

"Chú ơi, ai bán xu vậy?"

"Mua hết tờ này luôn hả? hai con trốn ba mẹ đi chơi game phải không?"

"Dạ không, hai chị em con mới đạt giải thi học sinh giỏi nên bố thưởng được đi chơi game thoải thích hôm nay!"

Cầm tờ năm mươi ngàn đồng của bọn trẻ, TĐM tiến thẳng đến sau lưng người ấy. Tiếng nhạc quá to đã làm cô gái giật mình khi bốn ngón tay TĐM khẽ chạm bờ vai mình.

"Bán xu"

Người ấy trố mắt nhìn TĐM với ánh mắt dò hỏi. Nhanh chóng cô gái phát hiện hai đứa trẻ đang đưa mắt về phía anh chàng vệ sĩ và mình.

"Của hai đứa nhỏ"

"Ừm"

Sao mình lại như vậy?. TĐM thẩn thờ! (Và rồi điều ít chờ đợi đã đến trong lúc đợi chờ...)

"Trực ở đây buồn không?", Cô gái nhẹ nhàng. TĐM chưa kịp ngoảnh đầu lại thì tim đã rung lên bần bật.

"Ờ, buồn hơn chỗ khác". Mà chỗ khác TĐM cũng chưa tìm ra chỗ nào mà rộn ràng, vui hơn chỗ này được.

"Làm ở đây được lâu chưa?", TĐM nhẹ nhàng.

"Cũng được 2 tháng nhưng sắp nghĩ rồi!"

"Sao vậy?"

"Em chỉ làm tạm thời thôi, hết tháng ni là nghĩ về quê một thời gian và chuẩn bị vô học."

"Hay là về lấy chồng? nghi quá!"

"Ơ, chính xác luôn đó!", cô gái mỉm cười gật đầu làm những lọn tóc rối dập duềnh xuống trán.

Bỗng dưng TĐM buộc miệng:

"Người đi một nửa hồn tôi mất, một nửa hồn tôi bỗng dại khờ"

"Thơ thẩn hay nhỉ", cô gái nói."Còn chi nữa không?"

"Nơi ta ở chỉ là nơi đất ở, nơi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn, tình yêu làm đất lạ hóa quê hương"

"Đúng vậy", cô gái nói. "Chỉ có tình yêu thật sự mới biến một nơi xa lạ thành quê hương thứ hai của mình và níu chân một ai đó".

"Bữa ni cũng cuối tháng rồi! Vậy chỉ làm ở đây một ngày nữa là nghĩ luôn hả?". Cô gái khẽ gục đầu.

"Ô! có bánh ăn rồi". Cô gái chạy đi lấy bánh mang lại chỗ TĐM đang ngồi.

"Hôm nay có người chia tay với nhà sách nên mình được ăn bánh, sướng thật!".

"Anh lấy màu gì? Mỗi người chỉ được một cái thôi. Chọn rồi không được chọn lại đâu đấy nháaa...!"

"Màu gì cũng được, của e...e...m cho là anh rất thích". Tự dưng TĐM thấy thanh quản mình như bị đè nén nên phát âm không được chuẩn lắm, Bỗng dưng thấy ngượng ngượng khi gọi người ấy bằng em. Nghe sao thân mật quá!.Chắc gì mình lớn hơn? . Cả hai luồng sáng bắt gặp nhau. TĐM thấy tai mình bừng bừng, ran rát. Cô gái ngượng ngùng quay mặt nhìn đăm đăm đĩa bánh cầm trên tay. Hình như má nàng càng ửng đỏ hơn lúc nãy.

"Bánh ngon quá", TĐM cố tỏ vẻ thản nhiên. "Cho người ta ăn thì phải cho uống nước đấy nhé". Lần này TĐM phát âm rất mạch lạc và chuẩn xác không có chút giọng Quảng mô ở đây luôn. Cô gái mỉm cười, mỉm cười không phải vì giọng nói TĐM dễ nghe hơn ban nãy mà vì cái bánh TĐM chỉ xé ra chứ chưa ném qua.(đã cầm cây kẹo và ăn luôn ^_* )

"Chỉ cho ăn thôi", cô gái tinh ngịch. "Không cho uống đâu".

"Có cách để có nước uống rồi", TĐM cười cười...

"Không tin", cô gái bướng bỉnh.

"Tặng nè, xem như đổi lấy một li nước nhé".

"Ơ, hình trái tim bằng vàng, anh cho em thật hả?"

"Không phải là vàng thật đâu, đó là tiền thân của một đồng tiền cổ bằng đồng phải ngồi mài nửa ngày nửa đêm mới ra hình thù như vậy đó. Nó đã luôn đi chung bên cạnh, giờ thì xa rồi, đẹp không?"

"Nếu quan trọng với anh như vậy thì anh giữ đi, em không dám nhận đâu!"

"Không có chi đâu, nói đùa vậy thôi, chứ đổi lấy một li nước là lãi ròng đấy. Vật bất li thân đêm tặng hên lắm, vả lại vật này mang giá trị lịch sử của đất nước đó".

"Vậy à, về lịch sử thì em không hiểu lắm, nhưng em cảm ơn nhiều nháaa!".

Câu chuyện thế là bị ngắt quảng khi có khách đến tính tiền tại quầy thu ngân. Cô gái đưa chân bước đi để lại phía sau một cái nhìn chấp chới.

*****

Ba giờ chiều phòng game đã bắt đầu náo nhiệt. Thôi tập trung chuyên môn thôi. TĐM tự động viên bản thân.

Một giờ trôi qua thật nhanh. TDM ngẩng đầu lại quầy thu ngân thì đã xuất hiện một cô nhân viên khác. Chắc hết ca đầu rồi, sao lúc nãy không xin địa chỉ liên lạc nhỉ! Mình quả ngốc thật. Nhưng ...! TĐM tự an ủi mình.

Thời gian đi nhanh hơn những đợt suy nghĩ của TĐM. Thoáng chốc đã gần 10h đêm. Tan ca, dong thẳng xe về phòng trọ. Hôm nay là một đêm TĐM thấy mình sống trong vui, buồn lẫn lộn khó tả...

Đã một ngày trôi qua,TĐM không trực bên nhà sách Lê Lai nữa mà chuyển sang trực bên khách sạn Da Lat palace. Khách sạn năm sao được bình chọn đẹp nhất Đông Nam Á. Nhưng nó chủ yếu dành cho các đôi tình nhân. Tự dưng TĐM thấy ghét cái khung cảnh khách sạn này vô cùng. Tối nay lại là một đêm nữa TĐM cảm thấy cảm giác nhớ người ấy luôn vây bủa tâm trí.(Em luôn ở trong tâm trí anh - tưởng ca sĩ bôi trơn cho bài hát bóng...nhưng bây giờ mới biết là có thật. Và đêm định mệnh đó đã đến).

Đà Lạt hay có những giọt mưa đêm và đêm nay cũng không ngoại lệ. TDM thấy áo quần mình ướt đẫm, TĐM cố chạy thật nhanh vào một mái hiên bên đường để tránh những cơn mưa lạnh buốt.

" Cũng trớ mưa hả?", TĐM ngạc nhiên. " Mà đi đâu trong đêm khuya khoắt đến nỗi bị ướt thế này?". Thân hình ướt đẫm, run run từ từ quay lại. TĐM bước lại gần, cố nhìn rõ hơn nét mặt người con gái trong ánh đèn đường chập chờn. Ơ nhớ ra rồi, đây là khuôn mặt đã làm cho mình đẫn đờ trong mấy ngày qua. Cô gái không một lần nhìn TDM. Cô gái vội vàng rẽ mưa đi trong gió lạnh. TĐM cố gọi nhưng không nhớ tên...Quay lại, quay lại, a..n..h..e..m...!. Cô gái cứ đi, cứ đi xa dần. TĐM như muốn điên lên, người nóng bừng bừng, cổ họng nghẹn cứng. TĐM dùng hết sức cố gọi to: Châu Sa hay Angela đại khái gì đó...! Âm thanh vang lên từ dãy trọ rồi vỡ tan ra như bọt bong bóng giữa bóng đêm chìm nghỉm. TĐM tự đặt tên Châu Sa cho cô gái, hay chăng vì người ta quá xinh đẹp, quá beauty như một angela.... Hay tự trong vô thức TĐM đã cảm nhận được những giọt nước mắt thiên thần đang dần lăn về phía mình nhưng rất xa để chạm đến...

TĐM thấy trán mình nóng hực, áo ướt đẫm mồ hôi. Bên ngoài gió giật mái tôn rần rật, mưa vẫn bay bay. Đã hơn 12h đêm. TDM trở mình thở dài rồi mở cửa phòng, xỏ dép cuốc bộ một cách vô định hướng về ngã năm – Đại học. (bây giờ nghĩ lại không biết lúc đó hành động như vậy là đúng hay không nữa...chắc là ổn...và điều gì đến cũng đã xuất hiện).

"Bạn ơi!" Khuôn mặt trắng bệt từ từ ngẩng lên. Hai dòng lệ trên hai con mắt đỏ hoe chực tuôn.

"Làm chi ở đây vậy?Không biết lạnh,không biết sợ, muốn bị cảm hả, đầu óc có vấn đề rồi phải không?"

"Ừm", cô gái lạnh lùng. "Không sợ, đang muốn bị trúng gió đấy!"

Bốn mắt nhìn nhau, TĐM thấy lòng mình chợt xao xuyến, xốn xang.

"Bực mình quá đi, chứ ra đây làm chi nói mau đi?"

"Sao lại chửi người ta, tự hỏi mình đi đã". Có muốn đánh không người ta để cho đánh luôn nè". Cô gái nhìn chằm chằm vào TĐM. "Đánh đi, đánh đi, đánh chết luôn thì càng tốt".

TĐM thấy mắt mình cay cay, sống mũi cũng ran rát.

"Không chịu nói thật phải không?"

Cô gái im lặng đưa mắt nhìn TĐM như hờn dỗi đôi lúc như van lơn một điều gì đó.

"Muốn đánh muốn chửi thì cứ nhanh đi, đã hơn một ngày nay người ta cũng khổ lắm rồi!"

"Ai ăn hiếp hả?"

"Ờ"

"Ai vậy"

"Đang ở phía trước"

"Không thấy, hắn đi đường nào rồi?"

"Không đi đâu hết!"

"Thôi đừng đùa nữa mà. Mau nói thật đi!"

"..."

Đêm vẫn lạnh, gió vẫn thổi, những giọt nước mắt vẫn chực tuôn. Làm cho đôi mắt ai đó đã nhòe dưới màng sương nặng trĩu.

"Lúc chiều hôm trước tan ca họ cứ chờ mãi mà người ta chẳng thèm lên tiếng", cô gái ngậm ngùi. "Chẳng biết người ta làm bằng gì?".

"Có chuyện chi hả?", TĐM vội vàng. "Mất mác chi hả?".

"Không", cô gái hờn dỗi. "Ờ, mà có đấy. Rồi họ về nhà, không muốn ăn, không buồn làm chi hết. Đêm xuống chẳng sao có thể nhắm mắt ngủ được. Vì hình ảnh người bảo vệ cứ cuốn mãi trong tâm trí người ta. Rồi cái câu: người đâu gặp gỡ làm chi/ trăm năm biết có duyên gì hay không, như âm thanh muốn phá tan những ngày tháng yên bình của người ta.

"..."

"Nói đi làm sao mà ngủ được, làm sao mà đầu óc bình thường được chứ?"

TĐM chỉ biết ngồi đối diện như một pho tượng.

"Người ta đâu biết anh sống ở đâu, chỉ nghe vỏn vẹn ở ngã năm – Đại học thôi. Sao mà lại nhẫn tâm vậy, cũng không thèm xin người ta số điện thoại hay địa chỉ liên lạc luôn, biết người ta rất muốn cho mà!"

"Tại vì...",TĐM ngập ngợ.

"Vì sao?"

- "sợ..."

"Sợ người yêu hả"

"Chưa có", TĐM thẩn thờ. "Anh sợ nhất...mà điều anh sợ cuối cùng đã đến".

TĐM muốn nói đến những dự định tương lai, muốn thổ lộ hoàn cảnh hiện tại của đời sinh viên phải xa mái tranh không có tiếng nói đàn ông đã phải lòng một người con gái nhưng bỗng khựng lại. (Quả thật lúc đó TĐM có những dự định kì dị cứng đầu lắm...).

"Vội Vàng! Hãy xem như một giấc mơ ...", giọng nói TĐM trở nên bủn rủn, hụt hơi. TĐM ngoái nhìn sang bên cố tránh ánh mắt đăm đăm của cô gái. TĐM cố nhắm nghiền đôi mắt rồi lại mở toang ra, thở dài. "Nếu chúng ta gặp nhau trễ hơn, một năm sau chẳng hạn, thế thì tốt biết mâý. Em ạ! Đôi lúc cuộc đời không do ta quyết định"

"Em không hiểu anh nói gì cả?", Cô gái hờn dỗi, những giọt nước mát lăn tràn khắp khuôn mặt. "Cuộc đời của anh, anh muốn ai ra quyết định? Nếu anh gặp khó khăn thì hãy nói cho em biết với đi, em cũng là sinh viên, nhưng quan trọng là em đã trót..."

"Có những chuyện em không thể hiểu hết đâu!" TĐM ngắt ngang lời cô gái, chàng không muốn bị tình cảm xoáy sâu và cũng không muốn đón nhận những tâm sự thầm kín của người con gái đang tuổi thiên thanh mà không được đáp lại. Hay đó cũng là sự tự trọng cố chấp của người con trai không muốn nhắc đến hoàn cảnh hiện tại.

"Giá như...", TĐM nhẹ nhàng. "Giá như cuộc đời này anh không tồn tại".( giá như lúc đó mà được như bây giờ thì chẳng biết tiếp diễn như thế nào?)

"Làm sao em gặp được anh?"

"Anh xin lỗi em vì những ngày qua anh đã phá vỡ giây phút yên bình của em,bây giờ anh sẽ trả lại... rồi có một người sẽ cho em hạnh phúc"

" Em xin anh, đừng nói nữa, sao anh toàn nói những lời làm em tuyệt vọng,sao anh cứ làm em khóc mãi vậy?" Cô gái cụp bờ mi bọng nước, những dòng lệ nối nhau tuôn rơi .

" Đừng nhắc đến chuyện này nữa được không!"

"Em đã dặn lòng...nhưng thật sự em không thể"

"Thời gian em gặp anh chỉ mới hơn 24h nhưng anh thấy em đã hao quá nhiều nước mắt rồi đấy, rồi em sẽ khổ"

"Nhưng em tự nguyện"

"Anh không xứng đáng nhận lấy nụ cười của em, thật đó. Cả cái bánh kia."

"Chỉ là anh giấu đi thôi...!"

"Anh xin lỗi! xin em đừng làm anh khó xử"

"Anh đã nghe câu tháng năm không ở lại..."

"..."

Ánh đèn đường mỗi lúc một hắc hiu, Gió mỗi lúc một lạnh thêm. TDM cỡi áo lạnh khoác lên thân hình mãnh dẻ, khuôn mặt trái xoan(baby) đã nhạt nhòa từ bao giờ.

"Có thể cho họ mượn cái vai được không?"

"..."

TĐM ngồi xuống cạnh cô gái, dang tay choàng lấy thân hình bé nhỏ. Cô gái tựa đầu vào vai TĐM. Lần đầu tiên trong đời con gái tựa vào vai TĐM thấy xuất hiện một cảm giác hồi hộp, hơi thở nóng ran, chân tay cứ sao sao... Không ai trao cho nhau một điều gì thêm. Chỉ nghe thông vi vu trên những ngọn đồi xa xăm và những tiếng ràn rạt của lá quạt gió...

"Cảm ơn đã ở bên và mang đến một giấc ngủ", Cô gái nói trong sự thăm dò. "Nếu trái đất này tròn...nếu có dịp...mình lại..."

"Làm bạn tốt của nhau", TDM ngắt lời cô gái. "Sẽ ở bên nhau khi cần"

"Ờ", giọng cô gái yếu ớt. "Mãi là như vậy!"

"Nhà ở đâu để đưa về?"

"Thôi không dám làm phiền nữa!", cô gái từ chối. "Thôi về trước đi!"

"Ừ, đi trước đi"

"Đếm một đến hai thì cùng bước", cô gái lạnh lùng. "Không được ngoảnh lại"

"..."

"Hay là ta đang mơ vậy thôi...!", cô gái lẩm nhẩm.

TĐM cố rảo thật nhanh về căn trọ. Được một đoạn, bỗng TĐM nhớ nếu con gái da hay dị ứng và mang mệnh thủy thì không được đeo kim loại đồng trên người. Vì đồng thuộc hỏa và là nguyên nhân gây dị ứng. Rồi TĐM nghe ở đâu văng vẳng đưa lại những vần thơ:


Sáng nay tình đã chết? anh đã chôn nó rồi/ anh khóc vì chôn nó/là chôn cả cuộc đời.!

TDM như sực nhớ ra điều gì, chạy thục mạng về ngã năm. Đến nơi, một chiếc xe khách đề dòng chữ Đalat - kontum chạy vụt qua. TĐM thoáng thấy hình dáng người ấy trên xe. Không cần biết có phải như vậy không, TĐM như nghe thấy tiếng thét roi thúc giục từ con tim, Cố dùng hết sức đuổi theo chiếc xe chở người hành khách đặc biệt đó.

Những giọt nước mắt đã tí tách trên cốc sữa đang bay màu khói. Người ấy vẫn còn ngồi trong tiệm bánh mì 24H vì phải ngồi suốt một đêm nên chân tê cứng không đi được. Cô gái lặng nhìn TĐM đuổi theo chiếc xe màu hồng đến khuất tầm nhìn trong nước mắt nhạt nhòa. Tình yêu xuất phát từ con tim nhưng đôi lúc lại bị trói buộc bởi sợi dây lí trí. Cả hai cứ đấu tranh, giằng co đan xen lẫn nhau, nhưng cái duyên chữ nợ lần nữa đã thử thách tình yêu của TĐM và cô gái.

Nguồn: Sưu tầm

Đợi trong mưa

Bức tranh vẽ một cô gái đang đứng giữa ngã ba, tên tay là chiếc vali nhỏ xách hờ. Có vẻ như cô ấy không mong chờ một con đường rõ ràng. Cô ấy chỉ đứng đơn độc vậy thôi. Đúng rồi, đôi lúc tất cả những gì người ta cần là một mình.




An nói nhỏ với chính mình như vậy. Mặt sàn trong khuôn viên triển lãm bóng loáng, phải đi cẩn thận lắm thì gót giày mòn mới không khiến ta lâm vào tình cảnh ngã sóng xoài ở một nơi sang trọng thế này. Ở góc khuất giữa hai gian phòng, An lén soi mình vào bức tường làm bằng đá thạch anh sáng trưng. Một lọn tóc rơi ra khỏi mối cột. Chán ghét với những tình tiết nhỏ nhặt, An giật mạnh sợi dây buộc. Đám tóc không được chăm sóc kỹ càng những ngày qua bung ra, khô cằn. An kéo vội mảnh khăn đang cột ở cổ tay, lùa tất cả cái đám rơm khô ấy vào một mối. Thế là xong. Mình đang cần một mình. Kể cả buộc tóc một mình. Chắc rồi.


Một vài người đi lướt ngang qua. Dần dà, người ta không còn tròn xoe mắt trước những cô cậu trẻ tuổi hay đứng lẩm bẩm hoặc nói chuyện một mình nữa. Bất cứ điều kỳ khôi gì, dù là quái đản đến đâu, cũng càng ngày càng được bao dung. Chỉ bởi họ còn trẻ. Có một người đàn ông tiến đến và nhắc nhở An về tiếng chuông điện thoại đang vang lên nhiều đến khó chịu ở phòng tranh lặng tờ. An giật mình, xin lỗi lí nhí và bắt máy. Lộn số. An bình thản bỏ điện thoại vô lại túi. Chỉ là một cuộc gọi lộn số, nhưng cũng đủ để vạch trần sự thật rằng An ước muốn được kết nối với ai đó đến điên lên được. Ngoài kia là bờ sông trải dài ngút tầm mắt. Ráng chiều vàng vọt. Đâu đó, mặt trời ló dạng, báo hiệu hoàng hôn sắp đến. An bước vội ra khỏi cửa, đứng dưới nhánh cây bàng già. Hoàng hôn chẳng gắt, nhưng không hiểu sao làm mắt An đỏ quạch.


Bởi An đang nhớ về ngày cuối cùng họ gặp nhau. Minh hỏi:


- Em còn yêu anh?


- Nhiều lắm Minh ạ.


- Mình còn yêu nhau?


- Em không biết, Minh...


...


- Vì lẽ gì anh chán ghét em?


- Anh không biết. Sự kỳ quặc của em từng một thời làm anh phấn khích, nhưng dần dà nó làm anh thôi không còn hiểu chính mình nữa.


- Ví như tiếng hắt xì liên tiếp của em?


- Đúng. Âm thanh ấy khiến anh nhức đầu. Như máy khoan cắt bê tông trong buổi trưa nắng gắt từ ngôi nhà đang xây bên cạnh.


- Em có thể...sửa chữa nó, Minh. Em sẽ thôi kỳ quặc... – Giọng nói An bạc màu, đến nỗi làm cho người đối diện có cảm tưởng xa lạ.


- Chúng ta yêu nhau, nhưng tất cả còn lại đều không thuộc về nhau.


Cuộc đối thoại chấm dứt. Nó khiến cả hai hụt hẫng. An đón nhận sự lạnh lùng từ Minh một cách bình thản, không phiền hà, không tin nhắn. Một phần nào đó trong An vụn vỡ đi. Suy nghĩ trôi tuột vào những ngày tháng cũ, ngày mà Minh – với sự bắt mắt và tỏa sáng của mình – đi xuyên đám đông và gửi trao An nụ cười. An tin Minh. Chính bởi vì tin, nên khi mọi thứ dần bạc màu, nó khiến An đau đớn đến ngã gục.


An nhắn cho Minh: Em đang ở phòng tranh, nơi lần đầu tiên mình gặp gỡ. Rồi em sẽ vào tiệm mỳ, gọi một bát mỳ. Nhưng không uống bất kỳ giọt nước mắt nào của mình nữa.




Ở văn phòng, Minh đứng im lìm bên cửa kính. Điện thoại đã nằm sâu nơi túi áo. Một tháng trôi qua, đây là tin nhắn đầu tiên của An sau quãng thời gian im lặng. Ào về trong anh không gian vắng lặng nơi phòng tranh, với mắt An long lanh, tóc khô xù ấm áp. Khi anh tình cờ gặp lại An lần thứ hai trong tiệm mỳ nhỏ gần đó, anh đã nghĩ về định mệnh. Nghẹt thở biết bao khoảnh khắc anh đứng sau lớp cửa kính nhìn An buồn rầu ăn mỳ. Khói nóng bốc lên nghi ngút, phủ ướt đôi mắt An. Dáng ngồi như gom hết tất cả nỗi buồn trên đời này. Giữa khoảng lặng của mùa thu, một giọt nước to rớt xuống, rơi ngay vào bát mỳ. An bình thản cầm lên và uống. Uống cạn cả giọt nước mắt của mình. Khoảnh khắc đó, Minh thấy đau. Kể cả bây giờ, giữa tòa nhà sáng trưng, nghĩ lại, vẫn thấy đau. Vì lẽ gì mà An cứ cô độc hoài? Vì lẽ gì mà quãng thời gian bên Minh, yêu thương trong anh cũng không đủ để cô thôi nhấn chìm mình vào thứ xúc cảm mệt nhoài đó?


Anh yêu thương An nhiều. Cả những lúc khùng điên khi cả hai đang chạy xe trên đường, bỗng An kêu Minh dừng xe và bảo :"Em chán anh rồi!", sau đó tự mình cứ đi bộ mê mải trên vỉa hè, thì anh vẫn kiên nhẫn kề bên. Nhưng dần dà, sự kỳ quặc nơi cô khiến Minh hoang mang. Mỗi khi rảnh rỗi, cô tháo tung đồng hồ hoặc laptop của Minh ra mày mò, tìm kiếm, rồi sửa chữa. Thảng hoặc, cô ngồi thừ, hóp bụng và phùng má. Minh bảo làm gì đấy, cô đáp gọn lỏn :"Tập thể dục". Kinh hoàng hơn là lần cô đu người ra khung cửa sổ phòng Minh, treo mình lơ lửng ngoài đó. Máu dưới da Minh đông lại. Hóa ra vẫn còn một sợi dây chắn chắn nối cánh tay cô với song cửa, nhưng như vậy cũng đủ làm anh chết khiếp. Các trải nghiệm kỳ quặc với An đưa anh vào cảm giác của một mối quan hệ nguy hiểm, nơi mà lần đầu tiên Minh phải căng não ra để hiểu đối phương của mình đang nghĩ gì, thích gì, sẽ làm gì. Đôi ba lần, một vài người xuất hiện. Đẹp đẽ, an toàn, xứng đôi. Giữa cơn lạc lối, anh tự gợi nhớ về khuôn mặt của An,cùng đêm hôm nào anh chạy xuyên mưa đến bên cạnh cô, sau khi can đảm bấm dãy số lạ lẫm anh có được, sau buổi chiều kỳ lạ họ gặp gỡ nhau lần đầu tiên. Đoạn đối thoại còn hằn mờ trong tâm trí.


- An hả? Là anh


- ...Ừ. Em đang nghe.


- Em biết là anh sẽ gọi cho em?


- Em đã mong vậy.


- Em đang ở đâu?


- Nơi này đang mưa. Em mắc kẹt trong mưa. Bỗng dưng chẳng biết làm gì


- Đọc cho anh địa chỉ, và đứng tạm trong một mái hiên chờ anh.


Rồi Minh chạy. Trên vệ đường trơn ướt. Dưới những vòm cây còn đẫm nước. Xuyên qua rất nhiều người lạ. Hết khu phố khô ráo, bỗng mưa ở đâu kéo đến. Minh vẫn cắm cúi chạy. Qua hai cái ngã tư, góc đường tối tăm hiện ra. An đang co ro dưới mái hiên của một mái nhà cũ. Khi đứng trước mặt An rồi, bỗng dưng Minh mỉm cười. Lạ lùng làm sao khi ai đó xuất hiện và làm bạn cười mãi không thôi. Môi An đỏ cóng trên nền da tái xanh. Cô thầm thì qua hàm răng đang va vào nhau vì lạnh.


- – Hiếm khi có những cuộc gặp gỡ như thế này trên đời. Người ta luôn cần rất nhiều thời gian để hiểu về người đang đứng trước mặt.


- – Em biết anh hiểu em?


- – Ừ. Ngay khi chúng ta tắt máy và anh xuất hiện ở đây, ngay tức khắc.


Buổi tối hôm đó là buổi tối lạ kỳ nhất mà anh từng có. Họ đi bộ dưới phố. Minh nhường áo khoác mỏng của mình cho An. Ở góc khuất ngã ba, mùi bánh nướng ở đâu ập vào mũi. Mình nắm tay An bước vào. Mở cánh cửa kính, một không gian sáng chói dội ngược mạnh mẽ. Giữa quầy hàng phủ đầy sắc màu lung linh từ những bột kem, cả hai chơi trò đoán xem đối phương sẽ thích ăn bánh gì. An chậm rãi chọn một cái Mousse xoài nhiệt đới vàng óng, như nắng Hawaii mùa hè. Riêng anh, anh lấy cho An một chiếc cupcake nhỏ xíu, đơn giản, được phủ vụn cookie bên trên.


- Anh thích không?


- Thật sự thì anh thích cái bên cạnh hơn, rồi mới tới cái này. Em được 9 điểm.


- Sao anh lựa chọn cái này cho em? Em hoàn toàn thích nó, Minh.


- Bởi nó đơn giản, nhưng đẹp đẽ. Y hệt em.


Cô gái bé nhỏ lặng yên sau câu nói. Một cách chậm rãi, Minh thì thầm về những lựa chọn của cuộc đời. Đôi ba lần, ta buộc lựa chọn. Nhưng giống như trò tung đồng xu, ta đã có ngay câu trả lời cho riêng mình trước khi đồng xu rơi xuống. "Cũng giống như chẳng hiểu sao anh lại chạy đến với em trong mưa và mua cho em cái bánh có màu xám tro này ". Cơn lạnh kéo qua, rùng mình. An hắt xì. Luôn ba cái liên tiếp. Minh cười phá lên. Một vệt kem nhỏ dính trên ria mép anh. 'Chùi giùm anh, An...". An nhón chân, đưa ngón tay bé xíu lên mặt Minh. Hơi thở từ An phả ra mát lạnh. Cả hai đứng bất động dưới ánh đèn đường. Ý nghĩ thấu suốt nhau ập đến, khiến khóe miệng bỗng dưng nhoẻn thành một nụ cười.


Đó là lần đầu tiên họ đi chơi với nhau. Trái tim anh phủ đầy sự kỳ lạ nơi cô. Dần dà, anh nhận ra bản thân không còn muốn những thứ bóng bẩy, vật chất, tiền bạc tầm thường...như anh đã cố gắng mỗi ngày nữa. Anh chỉ mong buổi chiều tan tầm, anh qua chở An đi ăn tối, nghe những câu chuyện kỳ khôi của cô, cố gắng hiểu ý nghĩa của nó, và làm mọi cách để khiến cô cười. Cánh tay An gầy xanh. Đôi ba lần, anh nắm tay cô, mà có cảm tưởng mình đang chạm vào không khí. Anh xót. Bắt An ăn điên cuồng. Đưa An tới những nơi An chưa từng đặt chân tới. Thậm chí ngay cả khi An lóng ngóng làm đổ một giàn đèn chùm có thiết kế lạ mắt ở khu mua sắm sang trọng vắng người, thì Minh cũng không lấy gì làm khó chịu. Bởi An mang đến anh sự sẻ chia cuộc sống trong lành, cùng vô vàn điều kỳ diệu qua cái nhìn của một cô gái trẻ tuổi. Nhưng rồi mọi thứ trở nên tệ đến mức, tiếng hắt xì của cô thôi cũng làm anh khó chịu. Anh đề nghị chia tay. Cô đồng ý, một cách khổ sở.


Cuối năm, công việc đầy ắp. Minh chạy các dự án ngon lành và trôi chảy. Mọi thứ vẫn hoàn hảo, như chưa từng có đường ray nào trật bánh trong cuộc đời này. Nhưng cái sự thật rằng An đã xa anh một tháng, khiến anh khựng lại. Có cô gái trẻ trong văn phòng thích anh. Cô ấy hay quàng một cái khăn mỏng quanh cổ. Mỗi lần đi sượt qua, hương thơm đọng lại gây ám ảnh không nguôi. Họ hẹn ăn trưa với nhau, nói về công việc, cũng như cuộc sống. Kết nối được tạo lập một cách nhanh chóng và gần gũi. Anh lại được ở trong vùng an toàn của mình, hiểu cái nhíu mày của người đối diện mang nghĩa gì, hiểu khi nào thì nên nắm tay người đi bên cạnh... Đôi ba lần, An nhắn tin. Những tin ngắn gọn, gãy đục: "Trời dạo này lạnh suốt. Em tập mặc áo len không cổ. Sợi len đâm vào da gây ngứa ngáy không chịu được.". "Dexter ra season mới rồi đấy!". "Hôm nay một ai đó hỏi em về anh. Em bảo anh vẫn ở trong thành phố này.". "Minh, em buồn kinh khủng khiếp.". Các tin nhắn khiến cỗ máy trong anh lại trật nhịp. Như một kẻ hèn nhát, anh trốn trong vòng tròn an toàn của mình. Anh không hề biết rằng, An từng đi theo anh tới quán ăn vắng, nhìn anh cười với một ai đó, rồi thôi. Đêm về, cô nhốt mình bên khung cửa sổ, khóc lặng lẽ.


Đêm. Thường xuyên có những cơn mưa đột ngột. Khi cơn mưa đi qua, nó để lại trong thành phố không khí ẩm ướt, buồn rầu. Ngoài kia đèn lên, trời bỗng dưng chuyển lạnh kinh khủng. Góc đường nọ có một cặp đôi đang cãi nhau. Cạnh đó, một người lao công đang thản nhiên quét rác. Minh đi bộ. Ký ức đêm hôm nào đập vào tim đau nhói. Anh ngồi xuống một quán nước vỉa hè, thở dốc. Ông già bán nước nhìn chằm chằm vào anh. Người già thật đáng sợ. Anh nghĩ vậy. Ở họ có đủ thông suốt để thấu hiểu nhiều cuộc đời, bởi chính họ đã sống đủ lâu để biết được rằng mùi vị mà người đối diện đã từng trải qua trong cuộc đời này là gì...


- Ông đã từng yêu ai chưa?


- Có chứ. Tôi và bà ấy tới nay vẫn sống hạnh phúc.


- Cháu cũng muốn hạnh phúc.


- Đơn giản thôi. Tận hưởng tất cả, kể cả khổ đau. Tốt nhất là cùng nhau.


- Ít người dám đánh đổi.


- Do người ta hèn nhát. Đến một lúc nào đó, người ta sẽ nhớ về thời trẻ, tiếc nuối khi nghĩ về lần đầu tiên bỏ nhà đi, hoặc cảm giác muốn bỏ tất cả để sống một cuộc đời mình mong muốn. Nhưng chẳng ai làm vậy.


Câu nói của ông già tựa như mũi dao chĩa mạnh vào anh, gây váng vất. Các ý nghĩa cuộc sống được bóc trần, không chút e ngại. Thời gian trôi lướt qua như một dòng phim chậm. Về năm tháng anh vùi đầu học ở xứ người, rồi miệt mài ở những cabin trong những tòa nhà lắp kính sáng trưng, cả những mối quan hệ tẻ nhạt thoáng qua. Bỗng dưng anh muốn được nghe một âm thanh gì đó thật ồn ào. Thật lạ kỳ, khi điều anh muốn là tiếng hắt xì của An.


- Bà ấy có tật xấu gì mà ông phải chịu đựng không?


- Chẳng phải tật xấu đâu. Bà ấy mỗi khi bệnh thì hay rên rỉ, kể cả có mệt hay không. Muốn làm tôi chú ý đó mà.


Ông già phá lên cười. Anh thôi cười. Anh đứng dậy, nói tạm biệt và bước đi. Rồi anh chạy. Như đêm nào. Xuyên mưa. Sẽ có đôi lần như vậy trong đời. Chúng ta gặp một sự việc gây bối rối, và bản thân không thể tự tìm câu trả lời. Thường thì con người ta yếu đuối nhất lúc đó. Và biểu hiện cao nhất của sự yếu đuối, là mong muốn được yêu thương. An đến, và yêu thương anh, làm cho anh thôi nhạt màu. Ý nghĩ có khi nào lúc này đây, An đang ngồi ăn mỳ ở một tiệm ăn nào đó, và lại uống cạn giọt nước mắt của mình như ngày xưa, khiến anh đau nhói. Anh nhấc điên thoại lên.


- Là anh, An. Em ở đâu?


- Em ngồi bên cửa sổ, ở nhà.


- Đừng đu mình ra ngoài lan can nữa, nếu không có anh.


- Vậy thì anh đến đi, và em sẽ thôi làm chuyện rồ dại.


- Ngồi yên đó, chờ anh. Khi chúng ta gặp nhau, em có thể làm bất kỳ điều khùng điên nào khác cũng được. Kể cả đánh vào ngực anh.


- Anh đến ngay đi. Em sắp chịu không nổi nữa rồi.


Tiếng An vỡ òa. Anh chạy, chạy mãi. Gót giày xém trượt vài lần, bờ vai đụng người đi ngược chiều vài bận...Anh bỏ qua tất cả. Ngang qua tiệm bánh ngọt, bản nhạc Pretty face của Sóley ở đâu vang lên chậm rãi. Anh dừng lại. Ghé vào mua hộp bánh nhỏ. Màu vàng của nắng và vụn coockie xám đen nằm yên trong hộp. Anh biết rằng mình sắp được hạnh phúc. Phố phường như đứng yên.



Nguồn: Sưu tầm

Sao còn chưa mời tôi ăn?

Một người bị đau bụng mà không thể đi đại tiện được, bèn đến gặp thầy lang nhờ chữa trị.




Anh ta hứa với thầy lang là khi nào được chữa khỏi sẽ mời ông một bữa thịnh soạn.


Thầy lang tin lời và bốc thuốc cho anh ta. Sau mấy ngày uống thuốc thì anh này khỏi bệnh và đi đại tiện bình thường được, nhưng tính ki bo nên muốn nuốt lời về bữa cơm, nên khi nào ông thầy lang hỏi thì cứ nói là chưa khỏi.


Ông thầy lang cũng đoán được là anh ta nói dối, bực lắm, bèn quyết định rình bắt quả tang. Một lần thấy anh ta lại đi ra đồng đại tiện, ông thầy lang liền bám theo. Khi anh này vừa đi xong đang kéo quần lên thì ngay lập tức ông thầy lang từ trong bụi cây chạy ra, một tay nắm tay anh ta, một tay chỉ vào đống phân mà quát:


- Anh thật là kẻ tham lam tráo trở. Ðã đi được một đống lù lù thế này, sao còn chưa mời tôi ăn hả?



Nguồn: Sưu tầm

Trạng Lợn xem bói

Chung Nhi đến kinh, mở một ngôi hàng xem bói. Thế nào lại gặp hai ông bạn đồng hành khi trước vào nhờ xem một quẻ. Ba người gặp nhau vui mừng khôn xiết. Hai người bạn kia liền bảo Chung Nhi gieo cho một quẻ xem phận rồng mây phen này thế nào. Chung Nhi khấn khứa, xem quẻ rồi đoán:




- Trong quẻ này Thánh dạy: “Quần long vô chủ” tất kỳ thi năm nay hoãn.


Thì ra mấy hôm trước, có hai vị quan đến xem bói nói chuyện riêng với nhau để lộ ra. Chung Nhi nghe lỏm được nên mới dám đoán già như thế. Hai người bạn, tuy biết tài Chung Nhi nhưng trong lòng thì chưa tin lắm, còn những người xem bói khác thì hoàn toàn bảo lão thầy bói nói láo. Khi sắp đến kỳ thi, quả nhiên có giấy niêm yết báo hoãn. Ai nấy giật mình, cho Chung Nhi là bậc tiên tri. Từ đó tiếng đồn gần xa, khắp kinh kỳ rủ nhau đến xem bói đông nghìn nghịt...


Một hôm, quan Thượng thư bộ Binh lạc mất con thiên lý mã. Quan tiếc lắm, vì là con ngựa rất quý. Nghe đồn có thầy bói giỏi, quan sai cho gọi Chung Nhi vào dinh. Nằm trong dinh quan Thượng, được cung phụng đầy đủ mọi thứ, nhưng Chung Nhi lo lắm, ăn không ngon, ngủ không yên giấc, trằn trọc suốt đêm, bụng luôn nghĩ đến chuyện mất ngựa. Bất giác Chung Nhi nhớ đến mấy câu trong “Tam tự kinh” học hồi còn nhỏ, liền ngâm to lên cho khuây khỏa: “Mã ngưu dương, thử lục súc, nhân sở tự...”.


Chẳng dè tên lính hầu trong dinh đúng là tên trộm ngựa. Khi mới nghe tin quan Thượng mời Chung Nhi vào, hắn đã lo, nên ngày đêm lai vãng gần đó để nghe ngóng. Đêm hôm ấy, hắn chui xuống gầm giường Chung Nhi nằm, xem động tĩnh ra sao, đương hồi hộp đợi chờ, bỗng nghe thấy Chung Nhi đọc vanh vách nào là “mã” với “tự”. “Mã” là ngựa, còn “tự” thì đúng là tên hắn. Hắn sợ quá, cho là Chung Nhi đã hô đích danh mình rồi, bèn lóp ngóp bò ra khỏi gầm giường, vừa vái vừa kêu, xin khai hết sự thật, nhưng xin Chung Nhi đừng nói rõ tên với quan Thượng. Chung Nhi được thể, thét bảo:


- Ừ, mày lấy trộm ngựa ngày nào, giờ nào, bây giờ giấu ngựa ở đâu? Muốn sống khai ra ngay, không tao hô lên tất cả đến đây thì khó mà cứu vãn đó!


Tên ăn trộm khai hết đầu đuôi. Hôm sau, Chung Nhi vào hầu quan Thượng, giả cách khấn khứa gieo quẻ, rồi cứ lời tên kẻ trộm khai mà nói ra vanh vách. Quan cho người đến tận nơi, quả thấy ngựa quý, mừng lắm, thưởng cho Chung Nhi rất nhiều vàng bạc. Từ đó, tiếng tăm Chung Nhi càng lừng lẫy, ai ai cũng gọi chàng là Trạng.. bói!!!



Nguồn: Sưu tầm