Dù biết đoạn đường của em đi sẽ đầy nắng vì không tìm được bóng râm nào tốt như anh có thể che chở, nhưng em không cho phép mình làm anh bị tổn thương thêm lần nào nữa. Để viết lên những dòng này đối với người thích ăn to nói lớn như em thật không phải dễ, nhưng đã đến lúc em phải trải lòng để trái tim ấm áp của anh không còn thỉnh thoảng phải nhói đau, làm tim em thôi không day dứt. Chẳng biết từ lúc nào em đã quen cảm giác bên mình có bóng râm do anh che chở, quen đến nỗi em cứ nghĩ trời sinh ra anh có nghĩa vụ che chở cho em như là một định luật của tạo hóa. Em vẫn vô tư tận hưởng, vui vẻ như lòng mọi người vẫn nghĩ nhưng có thật em là người vô tâm?
Em - một người phụ nữ từ khi sinh ra đời cho đến ngày hôm nay chưa một ngày được sung sướng. Đôi khi xem phim truyền hình, em ngồi cười thầm trong lòng, cuộc đời thế so với mình có thấm gì đâu mà thành thơ thành truyện cho phí công sáng tác. Nhìn qua nhìn lại xung quanh em thấy những khoảng trời riêng của mỗi người chắc gì đã được sung sướng hơn em, thế là em lại tiếp tục sống cuộc đời cam chịu, càng giấu nỗi lòng mình, gai góc nhiều hơn. Kết quả em ngày càng ít bạn, chỉ những người bạn tâm giao hiểu được lòng em mới giữ được tình bạn lâu bền với em và em mặc kệ tất cả - trừ anh.
Có lẽ em chưa cảm nhận sâu sắc ảnh hưởng của anh nếu như em chưa để tuột mất. Suốt quãng thời gian dài em chưa bao giờ thầm hỏi ảnh hưởng của anh thế nào trong em, chỉ cần gặp anh mỗi ngày lòng đã vui lắm, em tủm tỉm cười miết trên đường đi làm về. Cho đến một ngày anh làm em giận, em mới giật mình hỏi lại lòng mình anh là gì trong tim em mà khi giận anh em khổ sở đến vậy.
Hỏi mãi, nghĩ mãi cuối cùng sự thật giản dị cũng phải hiện ra, giản dị đến mức làm chủ nhân của nó phải khủng hoảng. Ai gặp em cũng nghĩ em là người phụ nữ hiện đại nhưng thật ra em cổ điển đến mức ấu trĩ anh à. Em không cho phép mình đã có chồng mà lòng lại quay quắt về một người khác, em quyết định chấm dứt một cuộc hôn nhân đau khổ để không thẹn với lòng, tìm sự giải thoát cho tâm hồn và định hướng đi mới cho cuộc đời mình.
Xin đừng nghĩ em đổ lỗi tại anh làm hôn nhân của em tan vỡ. Sự thật cuộc hôn nhân này của em bi kịch từ những ngày đầu, lẽ ra nó đã kết thúc từ rất lâu nhưng do em cố giữ, cố hết mức của em rồi nhưng cái gì cũng có giới hạn của nó, bát nước đổ rồi dù em có cố cách nào cũng là bát nước đổ, thôi thì giải thoát cho cả hai để cuộc sống đỡ dằn vặt hơn. Em càng muốn thu mình vào ốc đảo của mình nhiều hơn nữa nhưng biết có một người luôn hiểu em.
Đôi khi em tự hỏi có phải phụ nữ mạnh mẽ hơn nam giới rất nhiều hay không mà em có thể giấu lòng mình hay đến vậy. Trên thế gian này chẳng ai đọc được tim em đâu, em cũng không muốn cho ai đọc được điều đó cả vì chính người giữ được tim em còn không biết thì những người khác có quan trọng gì đâu. Em càng dỗi càng sai, may mà sai trong chuẩn nhưng cũng làm em day dứt và ấm ức nữa.
Dù biết rằng đoạn đường của em đi sẽ đầy nắng vì không tìm được bóng râm nào tốt như anh có thể che chở, nhưng em không cho phép mình làm anh bị tổn thương thêm lần nào nữa. Em không thèm đợi anh tìm được can đảm, em đã nói hết lòng mình cho cả thế giới biết rồi đó. Người đáng ghét suốt đời em chính là anh.
Blog radio 2 - Chán đời và bế tắc! Một người bạn của tôi đang mang tâm trạng như thế. Bạn cảm thấy cuộc đời không còn ý nghĩa gì nữa cả. Bạn đang loay hoay ở một “ngã ba đường” của tâm trạng, của tình cảm, của việc chọn lựa cách sống và cách nhìn nhận, giải quyết vấn đề về chính bản thân mình.
Có thể bạn đang lâm vào cảnh tình khốn khổ của một điều chẳng ai muốn, của cái gọi là “chuyện ba người”. Hay có thể gọi đó chỉ là “chuyện hai người” bởi bạn đang yêu, đang ôm ấp một tình yêu đơn phương có ..\phần... mù quáng! (Nhưng khi yêu có mấy ai thấy mình mù quáng đâu kia chứ! Tôi cũng từng mù quáng còn hơn bạn tôi nữa là...)
Nhưng với tôi, sự thể hiện nay chỉ là “chuyện một người”. Câu chuyện của bạn, của chính bản thân bạn, không ai khác, bạn phải tự mình đối mặt, nhận ra vấn đề và vượt qua tình trạng như hiện nay! Tôi sẽ không đi sâu nói về câu chuyện của bạn, về tình trạng hiện bạn đang gặp phải. Tôi không có quyền đó, cái quyền xâm phạm và công khai đời tư của người khác, vẫn đang bị người ta xoi mói từ đời thật đến đời ảo.
Tôi nói về bạn, cũng là tôi nói về chính tôi! Bởi những gì bạn đang trải qua thì tôi, một người bạn cùng trang lứa, cùng học vấn như bạn, có cái “diễm phúc và may mắn” được trải nghiệm qua... trong đau đớn và nước mắt! Bạn cứ khóc đi. Như tôi đã từng khóc. Phải biết khóc để còn nhận ra mình chưa chai lì cảm xúc, mình còn rất nhiều điểm yếu đuối giấu đằng sau cái vẻ ngang tàng, mạnh mẽ, trưởng thành, rắn rỏi, cứng cáp của mình. Nhận ra điều này để biết mình còn phải cố gắng, nỗ lực nhiều hơn nữa để thật mạnh mẽ đương đầu với những khó khăn, thách thức trên đường đời mai này.
Tôi đã từng rơi vào trạng thái chán nản đến vô cùng. Và ngỡ rằng mình đã hoàn toàn bế tắc, bế tắc thật sự với cuộc đời mình, không lối thoát, không hướng đi... Đó là lúc tôi cảm thấy cái ý nghĩa Sống không còn mang nhiều giá trị với mình và chỉ có sự giải thoát một cách tiêu cực họa chăng là giải quyết được tất cả! Đó là khi tôi không nghĩ đến bất cứ điều gì nữa, những điều mà khi "tỉnh" ra thì thấy đó vẫn là những điều đẹp nhất, quý nhất mà Cuộc đời ban tặng cho mình: Gia đình, cha mẹ, những tình cảm thân thương của bao người, bè bạn, nghề nghiệp, những thú vui, những kiến thức và khám phá về thế giới muôn màu, những vùng đất xinh đẹp, quê hương... hay những điều rất nhỏ bé như một buổi sáng bình yên bên tách cà phê, một bản tình ca ngọt ngào, một bộ phim hay, hoặc một con khô sặc nướng và chung rượu đắng môi, rồi xuống một câu vọng cổ trong chiều mưa... tất cả, tất cả đều là những điều tuyệt diệu là Cuộc sống đem lại cho tôi, cho bạn, cho mọi người. Và hơn hết, điều đẹp nhất mà Cuộc đời ban tặng cho mình, đó là chính mình. Với tôi là thế!
Khi tôi ở trong tình trạng “ngõ cụt cuộc đời” ấy, cũng là lúc tự mình đối mặt với chính mình để chiêm nghiệm lại rằng: Liệu với mình, cuộc đời đã là ngõ cụt? Phải chăng ta không còn lối đi nào khác? Bế tắc thật sự chăng? Sẽ ra sao nếu mình thoát khỏi sự bế tắc này, trong sự ích kỷ vui sướng của riêng mình là nỗi đau của người ở lại? Còn đó giấc ngủ chập chờn của Má vì tôi thường về muộn mỗi tối, để chỉ với một câu nói “Có canh trong tủ đó S, hâm nóng lại đi rồi ăn” cũng đủ thấy ấm lòng. Còn đó những ngày ốm nặng, bạn bè vào thăm, ở lại canh chừng vì sợ nửa đêm tôi trở mệt hơn. Còn đó những chiều ngồi lai rai với bạn bè, đồng nghiệp, bàn chuyện đông chuyện tây, chuyện gia đình đứa này, công việc đứa kia... hỏi han nhau dăm ba câu, há chẳng phải quý? Và còn đó những ước mơ chưa thành, phải “đi đó đi đây”, lên đỉnh Hoàng Liên Sơn cho xứng với cái tên, thăm “Vạn Lý Trường Thành” để được phong tặng cái danh “hảo hán” với đời, sang Tây Ban Nha để còn ghé sân Bernabeu xem anh bạn Raul Gonzalez và Real đá đấm thế nào nữa chứ!...
Còn quá nhiều điều để tôi phải làm trên cuộc đời này. Còn quá nhiều điều cực kỳ có ý nghĩa để, mà không phải, buộc tôi phải tiếp tục đi, và tìm một lối đi cho mình hướng tới tương lai. Tôi đã tìm ra được lối đi ấy. Nó không phải sự khám phá to tát nào cả. Lối đi ấy vẫn là lối đi của ngày hôm qua, ngày hôm nay tôi đã đi. Lối đi ấy chỉ khuất lấp sau những nỗi buồn và sự tuyệt vọng của tôi như đám sương khói mù mịt vây quanh mình khiến chẳng nhận ra gì cả.
Tìm ra lối đi từ trong tâm trạng ngỡ như là bế tắc của mình, vậy nên, tôi cũng mong bạn sẽ tìm ra được lối đi tiếp tục cho bạn trên đường đời còn dài, dài lắm. Hãy cho mình một vài phút lắng đọng trong lòng, chỉ vài phút thôi, tin rằng bạn sẽ thấy con đường bạn đang đi không hề là ngõ cụt.
Đường đời không bao giờ là một ngõ cụt. Trên con đường ấy có vô vàn những ngả rẽ, những vòng quanh, hay một chút quanh co, ngoằn nghèo, có khó khăn đấy, những không phải không thể vượt qua. Và con đường ấy chỉ khép lại, là một ngõ cụt không lối thoát nếu như chính bạn mặc nhiên nghĩ rằng: Ta đã không còn lối thoát!
Tin tôi đi bạn, phía trước, luôn có một con đường!