Thứ Tư, 20 tháng 8, 2014

Chuyện xấu và đẹp

Đẹp giả cũng được, đẹp thật cũng được, đẹp nhờ công nghệ hay đẹp nhờ kỹ thuật cũng không phải là việc của chúng ta. Ai cũng có quyền chọn cho mình một niềm vui mỗi ngày, ai cũng có quyền chọn cho mình cách để tận dụng tuổi trẻ và cuộc sống mỗi ngày...

Chưa bao giờ mạng xã hội lại khiến người ta ngán ngẩm đến thế. Sáng mở mắt dậy thấy truyền tay nhau những tấm ảnh vạch mặt cô gái này sử dụng phần mềm chỉnh ảnh, cô gái kia bình thường xinh đẹp thế vậy mà giờ lộ mặt mộc “xấu đến gớm ghê”. Tối mở mắt ra thấy hình ảnh một cô gái thân hình không được đẹp đi chụp ảnh hoa sen, bị chỉnh sửa, photoshop rồi bị “ném” thẳng tay lên mạng xã hội để câu like.

Từ bao giờ vì cái đẹp mà chúng ta nhẫn tâm bài trừ nhau, sỉ nhục nhau, thậm chí là vứt nhau lên mạng xã hội để đám bậu xậu xông vào lăng mạ và cười cợt. Này các bạn, những người đang chấp nhất vẻ đẹp của người khác, các bạn đã đẹp hay chưa? Liệu đã đẹp từ trong ra ngoài, hoặc ít nhất là đẹp một chút nhân cách ấy?


Từ bao giờ thế giới này chỉ chứa chấp cái đẹp? Từ bao giờ các bạn có quyền lên án người khác chỉ vì họ muốn được xinh đẹp lên bằng cách này hay cách khác? Từ bao giờ những cô gái không xinh đẹp bị chính những người thợ chụp ảnh lên báo nói xấu “thôi em ơi, về nhà đi em, về soi gương lại đi!”? Từ bao giờ nhân cách của một bộ phận “người trẻ” trong số chúng ta cũng thối rữa như những bông sen gãy ngâm trong bùn lâu quá!

Đẹp do công nghệ thì chê bai là giả tạo, giữ nguyên vẻ ngoài thì lại bị chê là “xấu tự nhiên”. Có khi nào chúng ta tự nhìn lại xem rốt cục mình đang nói gì về người khác, đang lên án gì về người khác hay chưa?

Mỗi một lời nói đều chứa dao găm, nó có sức sát thương khủng khiếp đối với người khác. Chúng ta có thể đưa đẩy với nhau những câu chuyện làm quà, hả hê trước nỗi đau của người khác, hả hê trước những thương tổn của người khác mà mình gây ra. Mạng xã hội tuy rộng lớn nhưng cũng rất chật hẹp. Thử tưởng tượng một ngày nào đó, chính bạn là người bị mang ra bới móc, chà đạp lên lòng tự tôn, khi ấy bạn sẽ có cảm giác thế nào. Chắc chắn sẽ không hay hơn những người đã từng bất hạnh bị trở thành trò cười bất đắc dĩ cho các bạn đâu!

Đẹp giả cũng được, đẹp thật cũng được, đẹp nhờ công nghệ hay đẹp nhờ kỹ thuật cũng không phải là việc của chúng ta. Ai cũng có quyền chọn cho mình một niềm vui mỗi ngày, ai cũng có quyền chọn cho mình cách để tận dụng tuổi trẻ và cuộc sống mỗi ngày. Đừng thiêu đốt thời gian để lãng phí vào việc bài xích làm tổn thương người khác, cũng đừng biến trái tim chúng ta trở nên méo mó và biến dạng hơn.

Mạng xã hội chẳng khác nào như “bia miệng thế gian”, khóc cười lẫn lộn, vốn dĩ chẳng ai để ý đến nhân cách, cũng chẳng ai để ý đến trái, phải, đúng, sai. Cho đến khi chúng ta nhận ra thì dù làm cách nào cũng không thể cứu vãn.

Ai ơi chuyện đẹp xấu lấy chuẩn mực ở đâu mà đo thế? Liệu có chuẩn mực thật sự hay không?

Nguồn: Sưu tầm

Bụng bầu hạnh phúc

Xong xuôi, gã chạy như bay vào phòng, rón rén đi lại phía vợ, mắt láo liên hết nhìn vợ lại nhìn xuống cái bụng đang "đựng" thiên thần của gã. Cuối cùng, gã áp tai vào bụng vợ...

Đang làm việc, nhận được điện thoại của vợ. Đầu dây bên kia giọng thẽ thọt: "Anh ơi, sắp làm bố rồi nhé…!". Mất hai giây định thần, gã rú lên, chạy vòng quanh văn phòng rồi bế bổng cả sếp lên định công kênh… Gã nhẹ nhàng đặt sếp xuống, ngượng ngùng giải thích: "Mất 3 năm em mới tự giúp mình, giúp vợ và được lên chức". Sếp khó tính lừ mắt nhưng cũng không quên chìa tay ra: "Chúc mừng cậu! Giờ thì chuẩn bị vắt chân lên cổ đi là vừa!". Gã "dạ" một tiếng thật to rồi chạy biến khỏi tầm mắt của sếp để tận hưởng cái tin tuyệt nhất trong đời.

Từ khi biết tin vợ mang bầu, gã háo hức, phấn khích lắm. Điện thoại của gã nóng ran vì bận… gọi điện, nhắn tin thông báo cho bố mẹ, anh em, họ hàng, bạn bè. Cả ngày gã ngoác miệng cười như một tên khùng, không tài nào tập trung được vào công việc. Gã chỉ muốn nhanh nhanh hết giờ làm để lao về, úp tai vào bụng vợ mà lắng nghe điều gì đó từ thiên thần của mình.

Về nhà. Gã thấy vợ đang lúi húi bày biện bàn ăn. Gã nhìn vợ chăm chăm. Vợ gã thật đẹp. Hình như chưa bao giờ gã thấy vợ đẹp thế. Mâm cơm đã được vợ gã sắp sẵn, linh đình hơn mọi khi thế nhưng gã nhất quyết xông vào bếp nấu thêm vài món vợ thích nhất. Gã muốn thưởng cho vợ vĩ đại của mình. Cơm nước xong xuôi, gã kéo vợ vào phòng, ấn nhẹ vợ ngồi xuống giường, bật tivi lên và ra hiệu cho vợ "ngồi im ở đấy". Gã nháy mắt với vợ rồi huýt sáo ra ngoài dọn dẹp, rửa bát. Từ nay, vợ sẽ không được "đồng hành" với gã bên bồn rửa bát như mọi khi nữa.


Xong xuôi, gã chạy như bay vào phòng, rón rén đi lại phía vợ, mắt láo liên hết nhìn vợ lại nhìn xuống cái bụng đang "đựng" thiên thần của gã. Cuối cùng, gã áp tai vào bụng vợ. Tĩnh lặng như tờ, gã thốt lên: "Ơ, sao không thấy gì nhỉ! Bấy bì của bố, bấy bì… bấy bì…". Nghe giọng điệu của gã gọi em bé, vợ gã cười như nắc nẻ, cốc yêu vào đầu chồng: "Bấy bì mới bằng hạt vừng thôi ông tướng ạ". Gã thoáng ngơ ngác rồi lại úp tai vào bụng vợ, miệng lại huyên thuyên: "Hạt vừng của bố à! Em lớn nhanh rồi ra với bố nhé! Bố sẽ mua kẹo cho em này, mua xếp hình, mua thú nhún, mua đu quay… cho em này. Bố mua cho em cả thế giới!"…

Ba năm mới có tin vui. Ba năm phải nén tiếng thở dài. Giờ đây, nhìn điệu bộ mừng vui như trẻ con của gã, vợ gã hạnh phúc lắm. Trìu mến nhìn chồng, vợ gã nhẹ nhàng nói: "Hạt vừng sẽ lớn nhanh và khỏe mạnh ra chào bố. Bố chờ Hạt vừng 245 ngày nữa nhé!". Nghe vợ nhắc đến con số 245 ngày gã bần thần nhẩm tính: "Vậy là bố còn hơn 8 tháng để bỏ lợn rồi" và vươn vai đứng dậy. Gã nhắc vợ đi ngủ sớm còn bản thân tự giác thu dọn mấy hộp café, vứt luôn mấy gói thuốc lá vào thùng rác… Đó là những thứ trước đây, vợ luôn cằn cặt nhắc nhở gã từ bỏ. Giờ không cần nhắc, gã cũng bỏ và nhất định là bỏ luôn.

Nửa đêm nửa hôm, đang ngủ, gã vùng dậy, bật máy tính, hí hoáy tra google rồi bụm miệng cười khúc khích. Sáng ra, vợ thấy gã gục đầu bên bàn phím, xung quanh là những tờ giấy A4 vẽ đủ các hình thù từ nhỏ như hạt vừng, hạt đậu, quả nho… đến lớn như quả dưa hấu. Đọc chú thích của những hình thù đó, vợ gã mới biết đó là những phác thảo mà gã tưởng tượng về đứa con của mình qua từng tuần tuổi. Bên cạnh là chi tiết những gì vợ cần ăn, cần kiêng, chú ý đến sức khỏe, tâm lý của vợ thế nào, nói chuyện với thai nhi ra sao… Sau tất cả những điều đó, gã note lại một dòng chữ to đùng: Cắt nhậu nhẹt, thuốc lá, bia rượu, tụ tập bạn bè. Tất cả vì hạt vừng và vì vợ vĩ đại!

Trông gã ngủ ngon lành với niềm hạnh phúc được làm cha của mình, vợ gã không kìm được nước mắt. Vợ gã biết, cũng giống như tâm trạng của mình, đối với chồng, việc trở thành bố là điều tuyệt vời nhất. Nó sẽ thay đổi cuộc đời – cuộc sống – thói quen của cả hai. Vì giờ đây hai vợ chồng đã trở thành bố mẹ. Trước khi đi ra phòng bếp chuẩn bị đồ ăn sáng, vợ gã đắp cái chăn mỏng lên người chồng và thủ thỉ: "Vợ chồng mình thật ăn ý để chúng ta có một gia đình hạnh phúc nhé!"

Nguồn: Sưu tầm

Cảm xúc ơi, hãy quay lại nhé

Trái tim nóng ấm ôm trọn mọi cảm xúc, thấy sau vấp ngã bầu trời vẫn rất đẹp, chỉ cần mỉm cười là mọi thứ sẽ qua...

Ngày xưa buồn là cố khóc, khóc thỏa thích, khóc trôi hết nỗi đau. Khóc mệt rồi ngủ mất, sáng dậy là hết.
Bây giờ buồn là thức, làm thế nào cũng không rơi được nước mắt, sáng dậy vẫn hỏng một lỗ, lấp thế nào cũng chẳng thể đầy.
Ngày xưa yêu thương đơn thuần lắm, yêu một người chỉ vì cảm xúc thăng hoa, chỉ vì tim loạn nhịp bởi đôi mắt cười, chỉ vì đêm về là thấy nhớ, khi gặp thì thấy vui.

Bây giờ yêu thương không chỉ có cảm xúc, đan xen rất nhiều điều khác. Đôi khi bên một người mình không yêu và yêu một người đã rời xa. Lắm lúc bên một người chỉ vì người ta có thể làm mình cười bằng vài câu chuyện kể, về nhà là quên sạch, chỉ vì lâu rồi mình không cười được.
Ngày xưa niềm tin hay hi vọng cũng cho đi rất dễ, yêu là tin, yêu là mong trọn đời trọn kiếp. Lòng mình trần trụi, đem tất cả những gì bản thân có để đặt vào một mối quan hệ.


Bây giờ, tức là qua rất nhiều niềm tin ngày xưa, bản thân không chắc mình đem bao nhiêu thật tâm vào một chuyện tình cảm. Trái tim như một chú nhím xù lông trong sợ hãi, sợ tổn thương, sợ tuyệt vọng, sợ rất nhiều lời ngọt ngào được trao. Bây giờ yêu, nhưng không tin nhiều.

Ngày xưa một cái nắm tay cũng làm mình thấy ấm áp, một chiếc hôn vội cũng đủ trằn trọc cả đêm. Hạnh phúc đôi khi giản đơn nhưng đáng quý.
Bây giờ ôm chặt nhau mà sao vẫn thấy lạnh, hôn nồng nàn mà sao vẫn nhạt môi, thèm lắm cái hôn lén vào má của ngày xưa.

Ngày xưa lý trí cũng có nhưng không quan tâm lắm, vì đời người được bao lâu đâu mà ngại ngùng yêu thương nhau. Trái tim nóng ấm ôm trọn mọi cảm xúc, thấy sau vấp ngã bầu trời vẫn rất đẹp, chỉ cần mỉm cười là mọi thứ sẽ qua.

Bây giờ có cái đầu lạnh, khổ nỗi tim cũng lạnh. Bây giờ đủ bản lĩnh để tự mình vượt qua thử thách, nhưng sau đó chỉ thấy mênh mông biển trời một mình ta, hoang hoải, trống hoắc.

Bây giờ không còn đau nhiều như ngày mới biết yêu, vết thương cũng lành miệng nhanh hơn. Nhưng cũng không đủ dũng cảm để bắt đầu điều gì mới, vì cứ sau mỗi lần tự đứng lên sau chia ly là tim lại như dày thêm một lớp, để rồi chai sạn, để rồi thấy chạm đến hạnh phúc là xa vời quá!

Vẫn muốn yêu, vẫn muốn vui buồn rõ rệt, vẫn muốn hết lòng với mọi thứ, để cảm nhận cái hơi nồng ấm của tuổi trẻ đầy nhiệt huyết. Chỉ biết cố gắng yêu bằng thật tâm, cố gắng quý trọng từng điều nhỏ nhặt mình đang có, cố gắng mở lòng thêm lần nữa, cho mình một cơ hội. Mong rằng vẫn đong đầy như xưa, mùi vị của cảm xúc.

Xúc cảm ơi, hãy quay lại nhé.

Sỏi

Đã hứa thì đừng thất hẹn

Đừng nuôi cho người khác những hy vọng rồi cũng tự chính bản thân mình lại đạp đổ nó...

Sống trên cõi đời này, tôi dám cá cược với mọi người rằng không chỉ riêng bản thân tôi mà còn rất nhiều người ai cũng ghét cay ghét đắng những con người đã mở miệng ra  hứa hẹn  nhưng không bao giờ thực hiện đúng với những lời mình đã hứa. Lòng tin là thứ mà dễ dàng  trao cho 1 ai đó nhưng cũng là thứ khó mà có thể gửi gắm trọn vẹn cho 1 người. Có những mối quan hệ lặng lẽ mà ra đi cũng vì những lời hứa suôn người với người dành cho nhau. Niềm tin cũng dần phai mờ đi nhanh chóng vì đã đặt không đứng người đáng tin

Tại sao mọi người hay thắc mắc về thái độ giận dữ của 1 ai đó khi mình không làm đúng với những lời mình đã hứa, người ta có thể cằn nhằn mình suốt và còn nói những lời lẽ khó nghe nữa chứ? Tất cả là vì người ta đã quá tin tưởng bạn, người ta kì vọng vào lời hứa bạn dành cho họ nhưng cuối cùng lại bị vỡ mộng với những lời hứa đó.


Bạn sẽ không bao giờ hiểu cảm giác của 1 ai đó nếu như bạn không phải là chính họ. Chắc ai cũng hiểu , được người khác hứa hẹn sẽ cho mình 1 thứ gì đó đảm bảo rằng chính mình rất thích và sẽ ngạc nhiên nữa là đằng khác, cảm giác đó khó tả như thế nào bạn có còn nhớ không? niềm vui sướng lẫn lộn, thử hỏi sao ai không vui cho được, niềm vui sướng tăng lên gấp bội thường ngày và niềm tin dành cho 1 ai đó cũng được nhân đôi lên, cảm thấy thương người đó vô cùng.

Nhưng khi bị ai đó quên lãng đi những lời hứa hen và còn tệ hại hơn là không được thực hiện như lời họ nói cảm thấy  mình đáng thương vô cùng, cứ như bị bỏ rơi, lạc lõng giữa chốn đông người qua lại. Bị tổn thương nhiều, dường như mình như con hề bị đem ra làm trò cười

Bởi vậy nếu như chưa chắc sẽ thực hiện được những lời hứa đó thì xin ai đó đừng hứa, đừng để những cô gái đáng thương này cứ mong với chờ, trông với đợi những lời hứa hẹn đầy xa xỉ đó. Đừng nuôi cho người khác những hy vọng rồi cũng tự chính bản thân mình lại đạp đổ nó. Liệu rằng vì những lời hứa trong chốc lát lại làm mất đi lòng tin của người dành cho nhau, có xứng đáng hay là không đây?

Thảo Mũm Mỉm

Thứ Hai, 18 tháng 8, 2014

Lời hẹn tháng Tám

Em nhớ dáng anh cao gầy đứng đó chẳng bao giờ nhăn nhó vì nắng mà chỉ có nụ cười thường trực trên môi…

Anh à, tháng 8 về rồi đấy anh. Chẳng chậm chẳng nhanh tháng cũng qua đã quá một nửa. Em vẫn nhớ ai đó từng hẹn tháng 8 về mình cùng hẹn đi chơi. Vậy mà hình như người nào đó đã quên lời từng nói?

Mỗi sáng em bước ra đường thấy nắng vàng trải dài lòng em lại nhớ chàng trai đứng đợi em mỗi sáng đi học dưới cái nắng ấy. Em nhớ dáng anh cao gầy đứng đó chẳng bao giờ nhăn nhó vì nắng mà chỉ có nụ cười thường trực trên môi…

Rồi cái nắng gắt lúc ban trưa cũng làm em nhớ anh – nhớ người con trai lúc nào cũng đem theo ô bên mình vì biết em hậu đậu chẳng nhớ mang đồ che nắng theo đâu. Chưa bao giờ em thấy ánh mặt trời kia đáng ghét như vậy đấy anh ạ…

Chiều về vòng qua công viên chẳng hiểu sao em cứ ngẩn ra nhìn người ta nắm tay đi dạo. Anh mà thấy em những lúc đó kiểu gì cũng cười trêu: “ Có gì phải ghen tị”. Nhưng em cũng không thể bước đi mà lòng không gợn chút nào cảm giác ấy. Em ghen tị vì thấy hai bàn tay đan chặt vào nhau, còn bàn tay em vẫn đang chờ anh nắm trọn…


Đến bữa cơm chiều em lại vô thức cầm điện thoại chờ một cuộc gọi nhắc ăn uống đầy đủ, nhắc cấm được bỏ bữa, nhắc nếu em bỏ bữa thì anh mang đồ anh làm qua bắt phải ăn. Đồ anh làm cũng quẩn quanh vài ba món quen thuộc mà em hay chê nhạt nhẽo. Còn giờ thì cơm ngon mấy em cũng thấy chẳng bằng mấy món của anh…

Nhưng có lẽ em ghét nhất là khi bóng tối đã buông ở khắp mọi nẻo đường. Vì khi đó em lại nhớ chàng trai chẳng bao giờ nhắn tin cho em cả buổi tối nhưng cứ đến giờ đi ngủ lại gọi điện chúc ngủ ngon. Rồi em nhớ có người lo em đi học thêm về muộn mà luôn theo sau xe em về tận nhà mới quay đầu xe trở lại… Anh bảo: “ Em ngốc thế, phải vậy anh mới yên tâm”

Kể ra thấy nhiều kỉ niệm là vậy mà thực sự chúng mình vẫn chưa có cái hẹn nào đâu. Anh bảo tháng 8 này mình hẹn hò cho hoành tráng. Em hỏi tại sao mà anh cứ lảng tránh chẳng đưa câu trả lời. Em giận dỗi mãi, cuối cùng anh cũng chịu nói một câu: “Vì tháng 8 có ngày sinh nhật người con gái anh yêu”.

Em không phải đứa hay mơ mộng, anh biết đúng không? Nhưng chắc anh cũng hiểu mong chờ trong em ngày anh hẹn. Vậy mà giờ tháng 8 bước ngang qua. Chẳng biết anh vô tình quên hay chẳng còn muốn nhớ?

Anh à, tháng 8 về rồi đấy anh…

Bik Q Cherry 

Thứ Ba, 12 tháng 8, 2014

Gửi em, người con gái anh thương...

Anh biết bây giờ em mệt mỏi lắm, nhưng dù mệt nhưng em vẫn phải cố gắng, chỉ cần cố gắng vượt qua chuyện này, thì sau này những chuyện khác em không cần phải lo nữa, khi đó có anh rồi...

Vốn dĩ chỉ là sự tình cờ anh gặp em trong lúc học quân sự thôi, thế nhưng em cứ ấn tượng với anh một cách đặc biệt... Có phải gọi là tình yêu sét đánh không? Giữa hàng ngàn người thế kia, vậy mà em vẫn xuất hiện trước mặt anh một cách như là định mệnh. Vốn dĩ hai ta không hề quen biết nhau, thế nhưng chính vì sự không quen biết đó mà anh lại muốn tìm hiểu em một cách kỳ lạ. Sau ba ngày cực lực tìm kím trên mạng xã hội, cuối cùng anh cũng tìm được trang cá nhân của em và lòng mừng thầm... Thậm chí rằng anh không hề biết họ tên em là gì, em học lớp nào, quê em ở đâu, anh không hề biết gì về em cả nhưng lại thích em một cách không kìm lại được.

Sau những ngày nói chuyện, không ít không nhiều, khoảng 1 tháng thôi, nhưng mà có lẽ ông trời đã sắp đặt sẵn vậy. Để anh gặp em, để anh thích em, và rồi để anh và em gặp phải chuyện khó khăn này. Ôi cái định mệnh, tại sao vừa chuẩn bị đến với nhau đã xảy ra chuyện kinh hãi như vậy thế em? Sau những gì em đã cố giấu anh bấy lâu nay, bây giờ sự thật phơi bày trước mắt. Anh không tin vào sự thật đó đâu, nhưng giờ chính anh và em phải cùng nhau đối mặt. Thì ra bấy lâu nay, em đã phải sống trong lo sợ, sống trong cái cảnh một mình gánh chịu những nỗi đau, những lời hăm dọa từ một người kia. Vâng, nỗi niềm em giấu, giờ đây anh đã thấu tất cả!


Sau khi nghe những sự thật khủng khiếp đó, anh chỉ biết chết lặng. Anh tự hỏi không biết em đã sống trong cái cảnh bị uy hiếp đó bao lâu rồi, anh không biết em đã phải cam chịu những lời dọa nạt đó bao nhiêu năm rồi? Lòng anh cứ như muốn xé ra khi biết em đã đau khổ như vậy. Em nói rằng bây giờ em không muốn cam chịu nữa, em không muốn sống trong cái nỗi sợ nữa. Vâng anh sẵn sàng ủng hộ em! Và cuối cùng thì em đã đưa ra quyết định. Nhưng nếu chỉ đơn giản như vậy thì không có gì phải nói. Đời không như là mơ, khi em đưa ra quyết định như vậy đồng nghĩa với việc em lại bị người ta hâm dọa và quấy rối liên tục. Cái chữ sợ đó bao trùm cả con người của em, em ngồi sau anh mà nhìn khuôn mặt em anh thật sự không kìm lòng được. Nó chứa đựng nỗi cô đơn, nỗi buồn, nỗi đau và hơn hết là nỗi sợ. Cái chữ sợ đã khống chế con người em quá lâu đến nỗi bây giờ em lạc lõng, em không tự quyết được đời mình nữa.

Nhưng may mắn thay là giờ em đã đưa ra quyết định và bây giờ cũng phải sốngtrong những ngày lo sợ kế tiếp. Lo sợ rằng người kia sẽ làm gì khi em quyết định như vậy. Anh lại càng lo em liệu rằng sẽ có chuyện gì xảy ra với em. Anh chỉ thấy thương em, thương em và càng thương em. Cái mà gọi là quá khứ thuộc về em, anh không hề quan tâm nó một chút nào, cái anh quan tâm là con người hiện tại của em, những thứ thuộc về em, điểm tốt lẫn điểm xấu. Giờ đây phải chờ đợi xem liệu có gì xảy ra sau quyết định của em không. Anh lại càng thấy em phải gồng mình chịu đựng anh lại càng xót xa hơn. Thật sự nhiều lúc anh nói thương em, nhưng anh cảm thấy bất lực, anh cảm thấy nhiều lúc anh không xứng đáng nói lời thương em...!

Anh cố gắng an ủi, động viên em, bạn bè em cũng thế. Mọi người đều ủng hộ em, nhưng anh vẫn lo lắm em à. Bản chất em vốn dĩ là một cô gái, thì dù có mạnh mẽ cỡ nào đi nữa, cũng sẽ có lúc em yếu đuối, và nhiều lúc anh lại lo em không đủ sức để vượt qua chuyện này. Nhiều lúc anh không dám than ngắn thở dài vì mệt mỏi, anh nhìn em phải căng thẳng, chịu áp lực anh lại càng phải mạnh mẽ hơn để cùng em vượt qua, cùng em đi tiếp sau này. Em yên tâm nhé, dù kết quả xấu nhất có xảy ra, thì anh vẫn sẽ ở lại bên em mà làm lại từ đầu, cùng em bước tiếp những ngày tháng trong tương lai. Em có thể hoàn toàn tin điều đó!

Những người con gái khác, họ được tự do, họ làm những gì họ thích, họ không phải lo lắng liệu làm như vậy sẽ có chuyện gi không? Nhưng anh biết với em thì không được, nhưng điều đó là trong quá khứ thôi, bây giờ em đã quyết định bỏ cái xiềng xích đó thì hãy mạnh dạng đứng lên, làm điều em muốn, làm điều em thích, chắc chắn anh và bạn bè sẽ ủng hộ em đến cùng! Anh biết tất cả lời nói chỉ là lý thuyết một cách khô cằn và dài dòng, điều quan trọng là em phải đủ bình tâm để mà dứt khoát đứng lên. Cố lên em nhé!

Anh biết em lo cho anh, muốn gạt anh ra khỏi chuyện này để anh không còn mệt mỏi và phiền lo nữa, nhưng em càng gạt anh ra thì anh lại càng muốn bên em hơn. Vì vậy đừng tìm cách gạt anh ra nữa nhé ngốc ạ. Anh không biết ngày mai sẽ ra sao hết, nhưng anh nhất định sẽ nắm lấy tay em mà bước tiếp sau khi chuyện này đi qua. Cho dù khi đó em mệt mỏi, em không còn cảm thấy tin tưởng trong tình yêu nữa... Không sao, anh chỉ buồn một chút thôi và rồi anh sẽ cho em thời gian để bình tâm lại, rồi sau đó anh sẽ cho em lại hi vọng, cho em lại tình yêu, cho em lại sự tin tưởng tuyệt đối nhất trên cõi đời này.


Anh biết bây giờ em mệt mỏi lắm, nhưng dù mệt nhưng em vẫn phải cố gắng, chỉ cần cố gắng vượt qua chuyện này, thì sau này những chuyện khác em không cần phải lo nữa, khi đó có anh rồi. Dẫu ra sao anh vẫn ủng hộ em, dẫu ra sao anh vẫn sẽ nắm tay em mà vượt qua... Xã hội bây giờ, sao mà khó lường quá, anh thật lòng, ai giả dối, thị phi trắng đen đảo lộn cả rồi. Anh không dám nói anh là người tốt hoàn toàn nhưng nhất định anh sẽ dành những gì đẹp nhất đời anh cho em. Anh không muốn em phải ra ngoài cái xã hội đầy cạm bẫy đó nữa, bỗng dưng lòng ích kỉ của anh trỗi lên, anh muốn em là của riêng anh, để anh có thể hoàn toàn được chăm sóc em, hoàn toàn trao cho em yêu thương và không lo em bị gạt một lần nữa! Lúc này thì lại nhớ em vô cùng... Không biết động lực nào đã khiến anh có thể lên một trang blog để viết ra những dòng này, và anh cũng không biết có được đăng lên hay không, nhưng nếu có may mắn em đọc được bài viết này, anh mong em tin những gì anh nói, vì anh thật sự không tìm được một lí do gì để gạt em...!

Cố lên ngốc của anh, đời còn nhiều trớ trêu lắm. Phải đối mặt thôi, dù mệt thế nào đi chăng nữa anh vẫn sẽ bên em. Nắm lấy tay anh, rồi anh cho em biết thế nào là yêu thương trọng vẹn, thế nào là yêu thương đúng nghĩa. Nắm lấy tay anh, rồi em sẽ không phải lo bất cứ điều chi nữa. Nắm lấy tay anh, anh sẽ dẫn em tới bến bờ bình yên. Nắm lấy tay anh, anh sẽ mang tất cả hạnh phúc về cho em. Chỉ cần yêu anh thôi, còn hạnh phúc cứ để anh lo! Cố lên em nhé, rồi mọi chuyện sẽ qua thôi, bạn bè và anh sẽ luôn ủng hộ em hết lòng. Rồi một ngày trong tương lai, nhất định em sẽ là cô vợ anh lôi từ trên mạng xã hội ra. Mạnh mẽ lên nhé cô gái của anh, vì đã có anh đây rồi!

Thương em...

Ngô Giang Hưng Phát

Đã thương nhau, thì mãi chẳng thành người xa lạ...

Thương nhưng không quá vị kỉ như yêu. Không quá đưa nhau vào khuôn khổ. Cho nhau quyền được tự do. Vì như thương là bản thân sẽ tự biết làm điều tốt đẹp cho đối phương. Thương thì chẳng bao giờ thấy chán...

Có một người từng nói với em rằng họ thương em, nhưng không yêu em. Em nói em không cần sự thương hại. Họ nói không phải thương hại. Mà là "thương". Em gạt đi triết lý đó. Nhưng trong thâm tâm vẫn mở lòng đón nhận tình thương của người.

Thương thì mỗi ngày vẫn chuyện trò, vẫn kể cho nhau những buồn vui. Sẽ có đôi khi quên mất chuyện hỏi thăm nhau. Nhưng không vì điều đó mà giận nhau. Vì tự nhủ, mình thương mà. Thương thì phải chấp nhận những lúc người kia vô tình chứ.

Thương là vẫn thi thoảng vẫn cùng nhau đi chơi. Lê la hàng quán nào đấy. Rồi quấn quít nhau trong tiếng cười giòn. Trêu chọc nhau. Nhưng chẳng bao giờ là nhàm chán. Bởi nó không phải là nghĩa vụ hay là điều mà những người yêu nhau phải làm cho nhau. Thương nhau thì nó trở thành chuyện có cũng được. Không có cũng chẳng sao. Chẳng hờn giận nhau vì không đưa đón được. Bên nhau để tìm sự thoải mái mà. Hà cớ gì lại bắt buộc nhau.

Thương thì dù có thương lắm nhưng cũng không được quá ghen tuông. Cũng vài câu dỗi hờn hay hỏi han về một cái nick lạ nhắn tin cho anh / em. Cũng vài câu bâng quơ như kiểu anh / em đang ở đâu với ai vậy. Nhưng sẽ chẳng nằng nặc đòi phải check vị trí cho nhau. Cũng chẳng tra ra ngô ra khoai cái con bé xinh thua em mà cứ thích nhắn tin cho anh là ai. Chẳng ầm ĩ khóc lóc anh ơi phải lựa chọn.Bởi vì, thương nhau trên lý thuyết đã là sự tự nguyện. Chẳng ai hứa hẹn điều gì với ai. Chẳng ai phải khoát lên mình cái trách nhiệm gì cả. Chỉ đơn giản là thương. Thì có ghen tuông quá cũng chỉ sớm giống như yêu. Sớm tan vỡ thôi.

Nhưng không vì vậy mà đánh đồng "thương - thích". Thích là cảm giác thoáng qua. Như kiểu thích ăn món đó. Thích vị tiramisu kia. Thích thì thích nhiều thứ, thích nhiều người. Nên khi không có người này sẽ đi với người khác. Không có món này sẽ thích món khác.


Còn thương. Vô hình chung là sự cao thượng. Thương nhưng không quá vị kỉ như yêu. Không quá đưa nhau vào khuôn khổ. Cho nhau quyền được tự do. Vì như thương là bản thân sẽ tự biết làm điều tốt đẹp cho đối phương. Thương thì chẳng bao giờ thấy chán. Vì thương là cứ rong ruỗi, cứ mãi cuốn mình vào những đam mê. Nhưng khi dừng lại luôn muốn hướng về nơi có đối phương đang chờ mình. Thương nhẹ nhàng chứ không nồng nàn như yêu. Không ví nhau như thiêu thân mà lao vào nhau sáng lên rồi cháy rụi. Thương chỉ là chấp nhận những điều bình dị nhất rồi từng ngày sống với một niềm tin không bao giờ vơi cạn.

Thương thì chẳng có chuyện chia tay hay phản bội. Cứ êm đềm trôi qua những cung bậc cuộc sống. Cũng đôi khi len lõi nỗi sợ một ngày đối phương bỗng yêu người nào đó. Và lao đi quên mình ở lại. Nhưng nhận ra rằng, tình thương đã dành hết cho nhau rồi. Thì yêu kia cũng chỉ là nhất thời, khi mệt mỏi cũng quay về bên người thương thôi.

Thương là lưng chừng giữa thích và yêu. Là tình cảm mà những người thân thích ruột rà dành cho nhau. Nên khi gọi người xa lạ bằng người thương. Thì trong tâm cũng đã xem họ như một phần của cuộc sống.

Em chấp nhận thương nhau. Thương nhau để sống bên nhau. Chứ không để đó. Chẳng để dành. Vì mình sinh ra là để tìm đến người thương mình. Chứ chẳng yêu nhau rồi phải luống cuống xoay vòng trong những tháng ngày hạnh phúc rồi nhàm chán. Rồi phải xem nhau như người dưng nếu buộc phải chia tay. Còn thương, đã là người thương, người thân thì mãi chẳng biến thành xa lạ được.

A My
Sống đơn giản để được hạnh phúc